Chương 127: 127
Nghe xong lời Lê Tinh Nhược, mặt Liễu Chẩm Thanh đỏ bừng, Lê Tinh Nhược nhìn mà không nhịn được cười: "Ngươi cũng có ngày hôm nay, trước kia trêu chọc người khác thì không biết ngượng là gì, giờ lại biết đỏ mặt thẹn thùng rồi sao?"
Liễu Chẩm Thanh khụ khụ ho khan: "Vậy khối rubik bằng ngọc đâu?"
Lê Tinh Nhược khựng lại, ánh mắt thoáng qua vẻ lạnh lẽo: "Ta vẫn luôn nghĩ là đã được chôn cùng người rồi."
"Không ở trong quan tài sao?" Liễu Chẩm Thanh kinh ngạc không thôi.
Theo lý, hẳn là phải được chôn cùng y mới đúng. Không nói đến những món bồi táng khác, đó dù sao cũng là vật tùy thân của y, thân phận y lại đặc thù, trong hoàng cung không kẻ nào dám đánh cắp đồ tùy thân quý giá của y cả.
"Hẳn ngươi cũng nghe kể chuyện Phong Liệt đào mộ rồi chứ."
Liễu Chẩm Thanh gật đầu: "Ừm, Bạch Tố đã kể rất chi tiết cho ta."
Lê Tinh Nhược gật đầu: "Khi đó Phong Liệt thân mang trọng thương, cạy nắp quan tài, kiên quyết muốn mang thi cốt của ngươi đi. Thấy nó như vậy, ta cũng chỉ đành để mặc nó xằng bậy.
Nhưng khi ấy ta có nhìn vào quan tài, bên trong trống không, mà trên người ngươi cũng không có."
"Vậy mà lại thất lạc..." Sắc mặt Liễu Chẩm Thanh trầm xuống, y vốn không để tâm đến vật ngoài thân sau khi chết, nhưng khối ngọc đó lại là vật gia truyền mà Nhị Cẩu tặng y.
Lê Tinh Nhược nhìn y, nói: "Thôi, hiện giờ các ngươi đã ở bên nhau, những chuyện khác cũng không còn quá quan trọng nữa. Chỉ là chuyện hỏa táng..."
Liễu Chẩm Thanh đáp: "Ta đã từng nói với các ngươi rồi, đó là ý nguyện của ta."
Lê Tinh Nhược gật đầu: "Cái yêu cầu kỳ quặc như vậy chỉ có thể là của ngươi thôi. Cũng vì từng nghe ngươi nói nên ta mới không ngăn cản. Vậy ngươi có biết nó dùng tro cốt của ngươi để xăm mình không?"
Liễu Chẩm Thanh đỏ mặt gật đầu, nói ra vẫn thấy có chút thẹn.
Lê Tinh Nhược bật cười: "Nó không nói với ai cả, ta chỉ vô tình phát hiện lúc chữa trị cho nó thôi.
Phong Liệt đúng là thích ngươi đến tận xương tủy."
Liễu Chẩm Thanh khẽ cong khóe môi.
"Cũng nhờ ngươi." Lê Tinh Nhược đột ngột nói.
Liễu Chẩm Thanh ngẩn ra nhìn nàng đầy nghi hoặc.
Lê Tinh Nhược nói tiếp: "Khi ngươi mất, tim nó cũng chết theo. Nhưng vẫn phải gắng gượng sống tiếp. Nhìn nó sống mà chẳng khác gì đang chết, còn đau khổ hơn cả cái chết thật sự."
Liễu Chẩm Thanh cứng người, lắp bắp: "Ta... đã nghe sư phụ nói, hắn không chịu tích cực trị liệu."
Lê Tinh Nhược lắc đầu: "Không phải không phối hợp, mà là hoàn toàn không coi trọng mạng sống của mình. Dù có bị thương nặng đến đâu, nó cũng chẳng bao giờ hỏi bác sĩ có chữa được không, bao lâu thì khỏi, như thể chẳng bận tâm chút nào. Ta và Điền bá đều thấy rõ, nếu không vì trong nhà còn hai đứa nhỏ cần lo liệu, nếu không vì Hoắc gia không ai có thể gánh vác, biên cương chưa yên, còn phải hoàn thành di nguyện của ngươi và Phi Hàn... thì có lẽ nó đã sớm đi theo ngươi rồi."
Bình luận