Chương 125: 125
Nửa tháng sau, ba người bí mật trở về kinh thành.
Xe ngựa mộc mạc dừng lại trước cửa sau phủ tướng quân vào đêm khuya, không kinh động đến bất kỳ ai, chỉ có Liễu Kiều lặng lẽ vào phủ đi tìm Điền bá.
Điền bá vừa nhìn thấy Liễu Kiều liền kinh hãi tột độ. Năm xưa, Liễu Chẩm Thanh thường đưa Liễu Kiều ra vào phủ tướng quân, dù hắn luôn ẩn mình trong bóng tối, thì thân là người đã ở trong phủ nhiều năm như ông cũng từng nhiều lần bắt gặp. Lúc này nhìn rõ, ông không nhịn được mà trợn mắt há mồm: "Ngươi ngươi ngươi..."
Liễu Kiều giơ lệnh bài ra nói: "Hoắc tướng quân cùng chủ nhân nhà ta đã trở về."
"Cái gì! Chủ nhân!" Điền bá suýt chút nữa hét toáng lên, nhưng vì quá mức kinh ngạc nên cổ họng như bị bóp nghẹt, chỉ phát ra âm thanh khàn khàn lạc giọng.
Giây phút ấy, ông cứ ngỡ mình đang nằm mộng, như thể trở về thời điểm Liễu Kiều thay Liễu Chẩm Thanh và Hoắc Phi Hàn tới truyền tin, nhưng rõ ràng người trước mặt đã trưởng thành, trầm ổn hơn rất nhiều. Điền bá dụi dụi mắt.
Liễu Kiều thấy thế, nhớ lại lời chủ nhân dặn dò, liền nói: "Là đệ đệ của tiền chủ nhân, hiện tại theo hầu bên cạnh Liễu Tiêu Trúc công tử."
Điền bá vẫn còn chưa hết sững sờ. Dù gì cái tên Liễu Kiều và Bạch Du cũng đã từng gắn liền với một người ,Liễu Chẩm Thanh. Nhưng ông cũng lập tức lấy lại bình tĩnh. Hoắc Phong Liệt đã về, ông không dám chậm trễ, tự mình mở cửa đón.
Hoắc Phong Liệt vừa xuống xe đã gật đầu với Điền bá, không chờ ông hỏi han, liền xoay người giơ tay ôm người trong xe xuống.
Điền bá là người một tay nuôi lớn Hoắc Phong Liệt, nhìn sắc mặt ôn nhu kia thì liền hiểu ngay.
Trước kia ông đã mơ hồ đoán được hai người có tình ý, chỉ là chưa từng chính miệng nói ra. Nay ra ngoài một chuyến liền trở về quang minh chính đại bên nhau như vậy, đúng là ý trời.
Ông có chút kích động, lại càng cảm thấy đó là vận mệnh an bài. Liếc sang Liễu Kiều bên cạnh, trong lòng chỉ biết thở dài: mẹ nó, đúng là số trời định.
Nhưng lại thấy Liễu Chẩm Thanh dường như có phần mê man, ông liền nghi hoặc hỏi: "Liễu công tử làm sao vậy?"
"Uống nhiều quá." Hoắc Phong Liệt đáp.
"Ồ?" Điền bá hơi kinh ngạc, còn tưởng là mệt mỏi hay mang bệnh, nhưng cũng không hỏi nhiều.
Thấy Hoắc Phong Liệt muốn ôm người vào trong, liền vội nói: "Nhưng Tuyết viện còn chưa kịp thu dọn..."
"Y ở cùng ta." Hoắc Phong Liệt đáp thẳng.
Điền bá lại bị đả kích thêm một lần nữa, lời đến miệng cũng phải nuốt vào.
"Đại tẩu có ở trong phủ không?" Hoắc Phong Liệt hỏi.
"Đã về Lê phủ, sáng mai sẽ trở lại, đại tiểu thư cùng tiểu thiếu gia cũng đi cùng."
Sắc mặt nghiêm nghị của Hoắc Phong Liệt lúc này mới hơi giãn ra, gật đầu: "Biết rồi."
"Nhị gia, lần này là..."
Bình luận