Chương 124: 124
Khi Liễu Chẩm Thanh tỉnh lại thì đã được Hoắc Phong Liệt ôm về doanh trướng của tướng quân, y được đặt nằm an ổn trên giường của hắn.
Người trong quân doanh thấy Hoắc Phong Liệt mặt mày hớn hở ôm người trở về, lập tức xôn xao hẳn lên.
"Làm lành rồi à?"
"Chắc chắn là hòa rồi! Không thấy tướng quân ôm người ta về tận ổ à?"
"Ta sống từng ấy năm chưa từng thấy tướng quân cười đến ngốc nghếch như thế bao giờ!"
"May mà hòa rồi, mấy ngày nay căng như dây đàn, thở mạnh cũng không dám."
"Đúng là thế, thôi không nói nữa, tướng quân vừa triệu tập, chắc có chuyện lớn."
Để không làm phiền Liễu Chẩm Thanh nghỉ ngơi, mọi người liền dời sang nơi khác mở họp.
Hoắc Phong Liệt thấy người đã đủ, chỉ tuyên bố hai việc.
Thứ nhất, hắn và Liễu Chẩm Thanh đã đính hôn, sau này Liễu Chẩm Thanh chính là tướng quân phu nhân tương lai, mọi người phải ghi nhớ thân phận của y.
Tin này vừa thốt ra, tất cả đều trừng mắt nhìn Hoắc Phong Liệt, sự sùng bái lại tăng thêm một tầng, quả nhiên là Hoắc tướng quân, mới hôm nào còn như người mới biết yêu, nay đã đính hôn trong chớp mắt, ra tay quả nhiên không giống người thường.
Thứ hai, Hoắc Phong Liệt chọn một đội cận vệ thân tín, phái họ đến nơi Liễu Chẩm Thanh từng cầu hôn, xây một tòa biệt viện tại đó.
Cảnh đẹp như thế, Hoắc Phong Liệt không nỡ để phai tàn, muốn giữ lại vĩnh viễn. Cả chiếc thuyền nhỏ giữa hồ cũng phải được giữ nguyên như cũ.
Sau đó, hắn giao bản thiết kế tự tay mình vẽ. Dù sao đình viện ở phủ tướng quân cũng là một tay hắn dựng nên, lần này hoàn thành cũng rất thuận lợi, chỉ là tâm trạng lại hoàn toàn khác biệt.
Sau khi sắp xếp ổn thỏa, hắn vội vàng quay về doanh trướng.
Lúc này, Liễu Chẩm Thanh vừa tỉnh, ngồi dậy, chớp chớp mắt, có chút ngơ ngác nhìn Hoắc Phong Liệt đang trở về, ngay sau đó liền bất mãn nói: "Sau này, mỗi lần đệ đi đâu cũng phải gọi ta dậy, để ta biết đệ ra ngoài làm gì, ta không muốn vừa mở mắt đã không thấy vợ nhỏ nhà mình đâu."
Vợ nhỏ... Hoắc Phong Liệt nghe vậy có chút ngượng ngập, vội vàng bước đến ngồi bên mép giường, nhưng ngồi xuống rồi lại không biết làm gì, chỉ có thể nhìn chằm chằm vào gương mặt Liễu Chẩm Thanh, trong mắt là niềm vui khôn giấu, song ánh nhìn vẫn phủ một tầng mơ hồ, có lẽ bởi giấc mơ đã hóa thật quá đột ngột, khiến hắn nhất thời không biết phải đối mặt ra sao.
Liễu Chẩm Thanh liền thuận thế ngả vào lòng hắn.
Hoắc Phong Liệt im lặng một lát, rồi nhanh chóng ôm y vào lòng: "Thanh ca, còn muốn ngủ tiếp không?"
"Đệ còn phải đi luyện binh không?" Liễu Chẩm Thanh hỏi.
Hoắc Phong Liệt lắc đầu: "Không cần."
"Vậy ngủ cùng ta một lát." Liễu Chẩm Thanh mềm giọng nói, thân thể mềm mại như cành liễu, quấn lấy hắn.
Hoắc Phong Liệt lập tức ôm y nằm xuống.
Bình luận