Chương 123: 123
Liên tục mấy ngày liền, Hoắc Phong Liệt đều không nhìn thấy Liễu Chẩm Thanh. Bởi lẽ Liễu Chẩm Thanh vẫn còn giận hắn, cho dù có mượn cớ chính sự muốn tới gặp thì cũng bị Liễu Kiều chặn ngay ngoài doanh trướng, thành ra mọi việc đều xử lý chu toàn mà vẫn chưa được thấy mặt.
Rõ ràng chỉ ở ngay cách vách, vậy mà nỗi nhớ trong lòng Hoắc Phong Liệt lại như ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, hắn không hiểu được tâm ý của Liễu Chẩm Thanh, rón rén duy trì mối quan hệ như người bước đi trên lớp băng mỏng. Hắn trốn tránh theo bản năng, sợ tất thảy chỉ là giấc mộng, mà mộng thì rồi sẽ có ngày tỉnh.
Bỗng nhiên có thuộc hạ tới báo: Liễu Chẩm Thanh dẫn theo Liễu Kiều rời khỏi quân doanh.
Hoắc Phong Liệt đang xử lý quân vụ nghe vậy thì lập tức đứng hình, giây sau đã biến mất khỏi doanh trướng.
Hắn lao đi như một cơn gió, đôi mắt trắng đen rõ ràng đã vằn tơ máu, có cảm xúc nào đó từ đáy lòng đang dần mất khống chế.
Nếu Liễu Chẩm Thanh thực sự muốn đi, muốn rời xa hắn, hắn phải làm thế nào mới có thể giữ người ấy lại?
Trong lòng như có hung thần bành trướng, đầu óc tối sầm, không cách nào kiềm chế được.
Có lẽ... có lẽ hắn nên trói người kia lại, nhốt y lại, khiến y không thể rời đi nơi nào nữa. Dù có bị ghét cũng không sao, chỉ cần giữ được người ấy ở lại. Hắn không bao giờ muốn trở về tám năm sống trong vực sâu lạnh băng ấy nữa,sống không bằng chết, chết cũng không xong.
Nhưng ra khỏi quân doanh, hắn chỉ nắm được hướng đi đại khái của Liễu Chẩm Thanh và Liễu Kiều, cắm đầu chạy, nhìn không thấy bóng dáng người đâu, lòng hắn như chìm xuống đáy vực.
Hình xăm vốn đã mờ đi trên người cũng bắt đầu nóng rát như thiêu.
Nếu Liễu Chẩm Thanh đi một mình thì còn dễ tìm, nhưng nếu có cả Liễu Kiều... nếu họ thật sự muốn đi...
Bỗng trong tầm mắt lướt qua một bóng áo đen ,là Liễu Kiều.
Hoắc Phong Liệt liền đuổi theo, không biết đã chạy bao lâu, xuyên qua một khu rừng rậm, bóng cây vùn vụt lùi về phía sau, rồi đột nhiên có ánh sáng rọi tới trước mắt, xuyên qua tầng cây cuối cùng, hắn như lọt vào một cõi ảo mộng.
Đó là một hồ nước nhỏ được bao bọc bởi cỏ cây, mặt hồ trong veo như gương, phản chiếu ánh sao trời. Trên mặt hồ có những chiếc đèn lồng đủ hình dáng trôi dập dìu, ánh sáng mềm dịu dát lên những tảng đá bên bờ một lớp vàng nhàn nhạt.
Khắp nơi tràn ngập những đóa hoa ngàn hồng vạn tía chẳng hề hợp với phong cảnh nơi này, trên cành cây còn buộc mấy trăm dải lụa đỏ tung bay trong gió, đèn lồng treo lơ lửng như sao trời, khiến nơi đây như vùng đất tiên gia nào đó được ánh trăng rọi chiếu, khiến người ta ngỡ như mình đã lạc bước vào cảnh giới tu hành của thần tiên.
Đây là lần đầu tiên Hoắc Phong Liệt nhìn thấy một cảnh tượng như vậy, có chút ngây ngẩn.
Trong tầm mắt đã không còn bóng Liễu Kiều, nhưng rất nhanh, hắn đã trông thấy bóng người đang ngồi trên con thuyền nhỏ giữa hồ.
Bình luận