🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 122: 122

Trời vừa tờ mờ sáng, Liễu Chẩm Thanh chỉ mới chợp mắt được một lát đã bị đánh thức.

Vừa mở mắt, liền phát hiện bản thân vẫn còn nằm trong lòng Hoắc Phong Liệt.

Liễu Chẩm Thanh khẽ động đậy, Hoắc Phong Liệt cũng mở mắt theo, trong đôi con ngươi vẫn còn vương hơi nước mơ màng, ánh mắt ngơ ngác nhìn y, theo bản năng siết chặt cánh tay, tựa hồ muốn ôm người trong lòng thêm một chút nữa, như để xác nhận sự tồn tại chân thật trong vòng tay.

Liễu Chẩm Thanh cau mày, lạnh giọng: "Sao đệ lại ôm ta?"

Tối qua, sau khi bàn xong chính sự, y vẫn chưa hết giận, khi ngủ cũng cố ý xoay người nằm riêng một phía.

Hoắc Phong Liệt nhìn chằm chằm chỗ y nằm trước đó, vẻ mặt vô tội.

Lúc này Liễu Chẩm Thanh mới phát hiện , là chính mình lăn qua. Với thói quen lúc ngủ của y thì...

Y không cam lòng đẩy Hoắc Phong Liệt ra, vô cớ gây sự: "Ta lăn lại đây, đệ liền muốn ôm ta sao?"

Hoắc Phong Liệt vẫn giữ nguyên vẻ mặt ngây thơ, thừa nhận sự giận dỗi vô lý của y mà không cãi nửa lời.

Đang lúc làm mình làm mẩy, chợt nghe thấy tiếng động gần đó. Bên bờ suối, Kiều Cận đang quấn lấy Liễu Kiều không buông, vừa nói vừa khuyên bảo, trông đến đáng thương, còn Liễu Kiều thì đã bị làm phiền đến muốn phát điên.

Đêm qua, Liễu Chẩm Thanh yêu cầu Kiều Cận tiếp tục ở lại làm Tây Thục vương, còn Liễu Kiều thì chắc chắn sẽ cùng y rời đi. Hai người chia cách, trái với thỏa thuận ban đầu, đương nhiên Kiều Cận không chịu.

"Không phải chủ nhân đã nói để ta phụ trách truyền tin sao?"

"Ngươi truyền tin thì ở chỗ ta mà truyền, phụ trách báo cho phía y không được chắc? Sao lại muốn đi theo y? Hiện tại chẳng phải y và Hoắc Phong Liệt là một đôi sao? Hoắc Phong Liệt còn có trăm vạn đại quân, không bảo vệ được y chắc? Vả lại sau này còn phải hồi kinh, ngươi định theo về luôn sao? Ngươi... ngươi là đang cố ý kiếm cớ bỏ rơi ta đúng không?" Kiều Cận tức đến muốn thổ huyết.

"Ngươi sao cứ như con nít mãi không chịu lớn thế? Hiện tại ngươi là Tây Thục vương, chủ nhân nói rồi, sau khi tìm được kẻ chủ mưu trong kinh thì ngươi vẫn có thể tiếp tục làm vua, không tốt sao?"

Liễu Kiều không hiểu phản ứng của Kiều Cận, trong mắt hắn, đối phương vẫn là đứa nhỏ sợ bị bỏ rơi ngày nào. Nhưng đã gần mười tám rồi, hắn không thể cứ mang theo Kiều Cận mãi được.

Kiều Cận bị lời hắn chọc giận đến choáng váng: "Ai thèm làm Tây Thục vương!"

"Không thèm thì đợi mọi chuyện kết thúc rồi không làm nữa."

"Ngươi là thật sự không hiểu, hay là giả vờ không hiểu? Ta chịu thiệt nghe theo mọi sắp xếp của Liễu Chẩm Thanh là vì cái gì?"

"Không phải vì sợ bị chủ nhân giết sao?"

"Vớ vẩn! Ta mặc kệ! Nếu Liễu Chẩm Thanh đã cho ngươi tự do, tại sao ngươi cứ phải đi theo y?"

"Ta..."

"Ngươi không thể..." Kiều Cận chộp lấy tay hắn: "Ngươi không thể thuộc về ta sao?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...