Chương 121: 121
Liễu Chẩm Thanh quan sát tình hình trước mắt, trong lòng đã có chủ ý. Hoắc Phong Liệt đứng bên cạnh dường như cũng hiểu ra điều gì, lập tức khẽ thở phào nhẹ nhõm. Dù sao Kiều Cận cũng là người được Thanh ca bảo vệ, cũng coi như thân nhân duy nhất còn lại trên đời này, nếu cuối cùng vẫn không tránh được cảnh đao kiếm tương tàn, hắn sợ Thanh ca sẽ đau lòng.
Mà bên này, Kiều Cận chưa từng trải qua tình huống thay đổi chóng vánh đến vậy, trừng mắt nhìn Liễu Kiều, gắt gỏng: "Ngươi ngươi ngươi, tại sao lại hôn ta!"
Liễu Kiều quả thật có chút mất kiên nhẫn: "Ngươi đưa ra yêu cầu, ta làm theo, sao lại không giữ lời?"
Với Liễu Kiều, loại yêu cầu như thế vốn quá đỗi đơn giản. Chỉ cần có thể giúp chủ nhân giải ưu hóa nạn, không cần rút kiếm đối địch với Kiều Cận, thì chút chuyện vặt vãnh này hắn hoàn toàn có thể làm. Tuy rằng hắn vốn không thích thân cận với người khác, nhưng đối phương là đứa trẻ hắn đã nuôi lớn, cũng chẳng có gì để chán ghét.
Nước vẫn còn đọng trên mặt Kiều Cận, đôi mắt mở trừng trừng, dáng vẻ bối rối hiện rõ nơi gương mặt non nớt, không chút che giấu.
"Bảo ngươi hôn là ngươi hôn luôn, ngươi có biết hành động này mang ý nghĩa gì không?"
Cảm giác như một bảo vật, dù có vượt muôn trùng núi đao biển lửa cũng khó mà đoạt được, lại bị người ta thản nhiên bố thí ,nghĩ mà chỉ thấy uất nghẹn, nỗi xót xa ấy thực chẳng lời nào tả nổi.
Liễu Kiều đương nhiên không ngốc, tự nhiên hiểu rõ hôn môi đại biểu cho điều gì , phu thê, tình nhân, xuân phong trêu ghẹo, hắn từng thấy không ít lần. Vừa rồi chủ nhân còn diễn trực tiếp ngay trước mắt nữa kia.
Hắn thực sự không ngờ Kiều Cận lại bất ngờ đưa ra một yêu cầu táo bạo đến thế. Kỳ thực hắn cũng đoán được Kiều Cận chỉ là muốn phản kháng, dùng một chiêu khiến người ta lùi bước. Thật xem thường hắn rồi , nếu Kiều Cận dám yêu cầu, hắn cũng dám làm. Phải khiến tên nhóc thối kia hiểu được thế nào là tự vác đá đập chân mình.
Liễu Kiều nhàn nhạt nói: "Chỉ là chạm một chút mà thôi, cũng đâu phải lần đầu."
Lời vừa thốt ra, Kiều Cận lập tức sững sờ, toàn thân tỏa ra khí thế nguy hiểm: "Không phải lần đầu? Còn có ai? Có phải là Liễu Chẩm Thanh không!"
Liễu Chẩm Thanh đang nấp sau thân cây, vô duyên vô cớ trúng đạn. Cảm nhận được áp lực phía sau dần dần tăng nặng, y vội vàng lắc đầu, ra hiệu khẳng định không thể có chuyện đó. Rõ ràng y đã giải thích rồi, sao biểu đệ hờ này vẫn cứ nhất quyết muốn kéo y vào làm tình địch vậy chứ?
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Liễu Chẩm Thanh cũng có chút kinh ngạc , không phải Liễu Kiều từng nói chưa từng rung động trước ai hay sao? Chẳng lẽ tình huống lúc ấy cũng giống như hôm nay?
Chỉ thấy Liễu Kiều mặt không cảm xúc, dứt khoát đáp: "Là ngươi."
Kiều Cận cứng người lại, khó mà tin nổi vào tai mình: "Ta? Ta khi nào?"
"Khi trước bị truy sát, ngươi phát bệnh, ta đã đút thuốc cho ngươi như vậy." Liễu Kiều điềm nhiên nói.
Kiều Cận sững sờ nhìn Liễu Kiều: "Khi... khi đó ta vẫn còn là một đứa trẻ, sao giống được? Lần này..."
Bình luận