Chương 12: 12
Không khí chợt đặc quánh lại, cái tên đê tiện Liễu Chẩm Thanh lại giở trò trêu chọc người ta nữa rồi.
Y còn nhớ lần trước, khi biết mình đã có vị hôn thê, ngày nào Cẩm Lý cũng kè kè bên tai nhấn mạnh Hoắc Phong Liệt hoàn toàn không đính hôn với ai, không ngừng cổ vũ y cứ yên tâm mà dũng cảm theo đuổi hắn.
Dường như trước đây Nhị Cẩu cũng phát triển khá muộn, mười mấy tuổi đầu mà vẫn chưa từng thân mật với tiểu cô nương nào. Nhưng giờ đâu còn là thời buổi gian nan nguy hiểm như năm đó nữa, đã hai mươi sáu tuổi rồi mà vẫn chưa thành thân, y thật không rõ mấy vị trưởng bối trong Hoắc gia nghĩ thế nào, ngay cả người làm chị dâu cũng chẳng ai đáng tin.
Thôi thì xem như giúp Nhị Cẩu một cơ hội kết mối nhân duyên.
Liễu Chẩm Thanh mặt dày vô sỉ hợp lý hoá sự vô trách nhiệm của mình, nghĩ đến đó lại còn rất hài lòng, cảm thấy mình làm nghĩa huynh như vậy cũng được xem là đang quan tâm tới chuyện chung thân đại sự của Nhị Cẩu rồi.
Dưới ánh mắt bỗng trở nên nóng rực của đám đông, Hạ Lan và Tần Dư đồng thời nhận ra trên gương mặt lạnh như băng của Hoắc Phong Liệt dường như đã xuất hiện một vết nứt, điều vô cùng hiếm gặp. Liễu công tử này đúng là một nhân vật không thể xem thường.
Chẳng bao lâu sau, Hoắc Phong Liệt đã khẽ cau mày, khiến những người xung quanh không dám nhìn thẳng vào hắn nữa.
Lúc này, Vinh Thế Minh mới hoàn hồn, từ đầu tới giờ vẫn bị Liễu Chẩm Thanh dắt mũi. Giờ mới kịp ngẫm lại – người như Hoắc Phong Liệt sao có thể cảm thấy vui vẻ khi bị Liễu Chẩm Thanh quấn lấy như vậy được chứ. Gã lập tức lên tiếng: "Hoắc tướng quân, xem ra Liễu công tử rất ái mộ ngài, Hoắc tướng quân thật là có phúc đấy."
Ồ? Muốn ly gián, châm ngòi mượn đao giết người à?
Liễu Chẩm Thanh tất nhiên cũng nhận ra hành động của mình có thể khiến Hoắc Phong Liệt sinh phản cảm, nhưng dù sao đó cũng là một vị Đại tướng quân, chắc hắn sẽ không giận đến mức xuống tay với y chứ. Ít nhất thì Nhị Cẩu mà y từng biết không phải loại người hẹp hòi nhỏ mọn, vì thế y mới dám ngang nhiên gây rối như vậy.
Ngẩng đầu nhìn sang, y chỉ nghe một giọng nói trầm thấp truyền tới: "Vinh công tử nên đi thôi."
Giọng điệu uy nghiêm đến mức không cho phép bất kỳ sự phản bác nào, như thể ném thẳng thể diện của Vinh Thế Minh xuống đất. Ý định châm ngòi chưa thành, lại còn bị vả mặt, gã đang định giận dữ thì lại bắt gặp ánh mắt của Hoắc Phong Liệt – lập tức chết đứng tại chỗ.
Đôi mắt ấy tựa như ngôi sao sáng nhất giữa trời tuyết đêm, chỉ một cái liếc hờ hững cũng đủ dấy lên một luồng gió lạnh, xuyên thấu đến tận xương tuỷ, khiến linh hồn gã như đông cứng lại, chưa rét mà đã run, chẳng thể nhìn thẳng nổi.
Bị một vị sát thần nhìn chằm chằm, đâu phải chuyện mà một tên công tử nhà thường có thể chịu đựng được. Vinh Thế Minh run lên cầm cập, suýt nữa đã quỳ sụp xuống theo bản năng.
Đứng bên cạnh, Liễu Chẩm Thanh hơi ngạc nhiên. Y vốn không thân với Hoắc Phong Liệt trước mặt, trong ký ức của y, ánh mắt ấy luôn trong sáng, tràn đầy sinh khí và dịu dàng. Vậy mà hiện giờ lại bình thản không một gợn sóng, toát ra sát khí lạnh lẽo, hệt như tử thần cận kề. Ngay cả khi Hoắc Phi Hàn bằng tuổi y bây giờ, dù từng lăn lộn trên chiến trường cũng chưa từng có ánh mắt nào như thế.
Bình luận