Chương 119: 119
Trong màn đêm tĩnh lặng, hai người chạy trên con đường vắng suốt một quãng dài, cuối cùng cũng dừng lại nghỉ ngơi.
"Chủ nhân, ta không mệt." Liễu Kiều vẫn cố chấp cúi người muốn cõng Liễu Chẩm Thanh tiếp tục lên đường. Nếu chủ nhân muốn trở về, hắn tuyệt đối không chậm trễ.
"Ngươi không mệt, nhưng nhìn ngươi thôi ta cũng đã thấy mệt rồi." Liễu Chẩm Thanh vỗ vỗ vai hắn, nói tiếp: "Không sao đâu, khinh công của ngươi nhanh như vậy, người thường sao đuổi kịp nổi."
Liễu Kiều tất nhiên nghe theo lời y, dìu Liễu Chẩm Thanh ngồi xuống rồi cười tươi nói: "Chủ nhân, bên kia có con suối, ta qua đó bắt cá cho ngươi."
Liễu Chẩm Thanh mỉm cười gật đầu, dõi mắt nhìn theo dáng Liễu Kiều nhẹ bước tiến về phía bờ suối.
Tính cách của Liễu Kiều vốn nặng nề, chất phác, rất hiếm khi cười , điểm này có chút giống Hoắc Phong Liệt. Nhưng nhìn hắn lúc này, Liễu Chẩm Thanh mới càng chắc chắn rằng bản thân không sai: có lẽ, có những người vốn chẳng cần cái tự do mà y từng luôn nghĩ là quan trọng.
Chờ đến khi Liễu Kiều quay lại, Liễu Chẩm Thanh mới lên tiếng: "Những năm qua, ngươi sống thế nào?"
Liễu Kiều vừa nhóm lửa nướng cá, vừa suy nghĩ rồi đáp: "Cũng chẳng có gì đặc biệt, ngươi biết mà, đầu óc ta không nhanh nhạy, gần như Nguyên Cận bảo gì ta làm cái đó, hắn rất thông minh."
Chính điểm đó lại là điều khiến Liễu Chẩm Thanh cảm thấy lạ lùng nhất: "Sao ngươi lại ở bên hắn lâu như thế?"
Năm đó, bí lệnh mà Liễu Chẩm Thanh để lại cho Liễu Kiều là: hộ tống Kiều Cận , khi ấy mới mười tám tuổi ,rời kinh thành, tìm đến nơi xa nhất có thể, giúp hắn mai danh ẩn tích, sống một đời yên bình trong một gia đình lương thiện.
Liễu Kiều lúng túng giải thích.
Thật ra, mệnh lệnh đó là thử thách không dễ đối với một kẻ cứng nhắc như hắn. Trước kia, Bạch Du từng bảo, nếu gặp chuyện cần suy nghĩ thì cứ đến tìm y. Liễu Kiều cũng định bụng sau khi vào Nam sẽ tìm Bạch Du bàn bạc.
Ai ngờ giữa đường nghe tin Liễu Chẩm Thanh đã chết, lại còn bị người truy sát. Sau khi thoát thân, hắn để Kiều Cận tạm trú ở một khách điếm rồi một mình quay về kinh.
Kể đến đây, ánh mắt Liễu Kiều trở nên né tránh. Việc đó chẳng khác nào hắn đã làm trái mệnh lệnh của chủ nhân. Nhưng khi ấy nghe tin Liễu Chẩm Thanh gặp nạn, hắn làm sao có thể dửng dưng thực hiện nhiệm vụ? Vừa thoát được đã lập tức quay về kinh, vô tình gặp Tống Tinh Mạc, thấy được phần mộ của Liễu Chẩm Thanh, rồi lại trọng thương, phải nằm dưỡng bệnh suốt một năm.
"Một năm sau, ta quay lại tìm Nguyên Cận... hắn vẫn còn làm công ở khách điếm đó."
Liễu Chẩm Thanh kinh ngạc: "Nó thực sự đợi ngươi ở đó suốt một năm sao?"
Liễu Kiều gật đầu. Nghĩ đến đây, lòng hắn không khỏi trào dâng xao động. Năm ấy, hắn từng hứa chắc với Kiều Cận rằng mình sẽ quay lại. Hai người từng cùng nhau vượt qua bao lần truy sát, cùng vào sinh ra tử. Đứa nhỏ ấy rất ỷ lại hắn, lúc hắn đi còn kéo chặt vạt áo, đôi mắt đỏ hoe nài nỉ hắn sớm trở lại. Nhưng chẳng ngờ, lời hứa ấy kéo dài đến tận một năm.
Bình luận