Chương 117: 117
Tây Thục quốc trước sau vẫn không hồi đáp những lời chất vấn từ Đại Chu, chỉ lặng lẽ đóng quân từ xa, như thể từng khắc đều dè chừng một cuộc tấn công bất ngờ.
Lần truyền tin này xem như cơ hội cuối cùng mà Đại Chu dành cho họ. Nếu Tây Thục vương vẫn tiếp tục im lặng, thì chỉ còn cách mạnh mẽ hộ tống Kiều An vương tử hồi kinh đối chất.
Vì cần lo liệu sắp đặt, Hoắc Phong Liệt vẫn luôn bận rộn.
Liễu Chẩm Thanh nằm vắt chân trên giường, vừa ngẫm nghĩ vừa tính toán, chợt nghe người hầu báo: Đường thành chủ tới.
Y bước ra ngoài tiếp khách, vốn tưởng có chuyện gì gấp, nào ngờ vừa thấy y, Đường Nhu đã cúi đầu xin lỗi.
Thì ra cô đã biết chuyện Đường phu nhân gây ra, trong lòng vô cùng hổ thẹn.
Liễu Chẩm Thanh tất nhiên hiểu rõ thái độ của Đường Nhu với việc này, bèn mỉm cười trấn an:"Không sao, ta chỉ lừa mẫu thân ngươi thôi, kéo dài được chút nào hay chút ấy. Cứ căng thẳng đối đầu cũng không giải quyết được gì, ngươi nên quan tâm đến sức khỏe của bà nhiều hơn, dạo này trông không được tốt lắm."
Đường Nhu chau mày nói: "Bà ấy bị tâm bệnh, không có cách nào."
Việc vương tử sắp được hộ tống vào Tây Thục quốc khiến cô và Đới Đinh Vũ phải dốc sức thủ vững Nam Phong Thành để phòng bất trắc. Dạo này cô cũng rất bận, không thể theo sát mẹ mình, rõ ràng là đang có chuyện lớn mà trưởng bối lại cứ gây thêm rối ren.
Liễu Chẩm Thanh nhẹ giọng: "Tâm bệnh của bà ấy, chắc là muốn dọn sẵn cho ngươi một con đường yên ổn. Nhưng chuyện năm xưa không còn nhân chứng vật chứng, người liên quan cũng đã khuất cả rồi, hoàn toàn không thể lật lại bản án ấy. Ngươi có thể nói rõ điều này với mẫu thân."
Đường Nhu hít sâu một hơi: "Đâu có dễ như vậy. Ta là người hiểu bà ấy nhất. Bà ấy cứng đầu lắm, dù có bị đả kích thế nào cũng không chịu thua đâu. Ngươi tin bà ấy nói không màng danh phận thật sao? Trong mắt bà, Trấn quốc Đại tướng quân chắc chắn phải có người nối dõi, làm sao có thể thật sự cưới một nam thê? Bà ấy chỉ đang dùng lùi làm tiến thôi."
Liễu Chẩm Thanh nghe vậy khẽ giật khóe môi, được rồi, quả thật y đã đánh giá thấp Đường phu nhân.
Đường Nhu lại nói: "Ta nghĩ nếu không có đính hôn hay thành thân, mẫu thân ta sẽ không chịu dừng lại đâu. Bà ấy là người cố chấp như thế đó. May mà hai người đã vào quân doanh rồi, giờ bà ấy chỉ có thể làm phiền ta thôi."
Lời này khiến Liễu Chẩm Thanh có chút động tâm.
Sau khi Đường Nhu rời đi, trời đã về khuya. Hoắc Phong Liệt trở về doanh, thấy Liễu Chẩm Thanh vẫn chưa ngủ, đang chờ mình.
Hoắc Phong Liệt hỏi: "Không nghỉ ngơi sao?"
Liễu Chẩm Thanh đáp: "Ban ngày ngủ nhiều rồi." Hai mắt y bám theo từng cử động của hắn.
Hoắc Phong Liệt cởi giáp, rũ mắt, như thuận miệng hỏi: "Ta nghe nói thành chủ Đường tới tìm huynh, có chuyện gì không?"
Bình luận