Chương 116: 116
Việc này quả thực không mấy khó khăn. Sau khi nhận được tin, Nguyên Giác lập tức ban ân, nhanh chóng hạ chỉ chuyển thánh dụ đến Nam Phong Thành.
Trong thư phòng, Nguyên Giác vừa đọc cáo trình tình hình gần đây, vừa chậm rãi xoay chiếc nhẫn ngọc ban chỉ trên ngón tay. Dưới hàng mày rậm, đôi mắt sâu lạnh như hồ nước mùa đông.
"Xem ra bên cạnh Chiến Uyên... thật sự đã có thêm một quân sư rồi. Liễu Tiêu Trúc... Liễu..."
...
Bên này, khi nghe mọi chuyện đều đã được sắp xếp thỏa đáng, Đới Đinh Vũ không khỏi giơ ngón cái về phía Liễu Chẩm Thanh.
Đường Nhu thì lại càng ngơ ngác hơn, nhìn y, trong lòng dấy lên một cảm xúc khó gọi thành tên,không ngờ lại có người vì nàng mà tính toán chu toàn đến thế.
Nàng thầm cảm khái: quả nhiên là thân nhân rất giống Liễu Chẩm Thanh.
Sau đó, Đới Đinh Vũ đánh thức Đường cữu để bắt đầu thẩm vấn.
Đường cữu vừa mở mắt đã thấy xung quanh vắng lặng, mọi người đều đã rút lui. Gã lập tức hiểu ra mình đã hết đường xoay xở. Dù có lôi cái danh cữu cữu ra cầu cứu Đường Nhu cũng vô ích,ngay cả Đường phu nhân cũng không xuất hiện, đồng nghĩa sẽ chẳng ai đứng ra che chở cho gã nữa.
Lưỡi đao lạnh lẽo của Đới Đinh Vũ kề ngay cổ khiến Đường cữu sợ đến mềm nhũn, lập tức khai sạch.
Thì ra chính người Tây Thục đã liên hệ trước với gã, hứa sẽ đưa gã lên làm thành chủ, lại còn vẽ vời vinh hoa phú quý đầy trời. Vì căm ghét Đường Nhu không chịu nhường ngôi, gã mới nhân cơ hội làm phản. Còn chuyện lão thành chủ phản quốc, thật thật giả giả, gã cũng không rõ, nhưng biết lẫn lộn trắng đen thì sẽ khiến lời nói có sức nặng hơn. Tây Thục căn bản không biết Đường Nhu là nữ tử, đây lại trở thành lợi thế để gã thể hiện "thành ý" phục tùng.
"Ông đúng là cữu cữu tốt của tôi đấy." Đường Nhu bật cười, mà trong tiếng cười là cả một tầng sát khí.
"Ta nói hết rồi, nể tình ta là cữu cữu, tha cho ta một mạng đi." Đường cữu khóc lóc van xin: "Mẫu thân con... bà ấy chỉ có một mình ta là em ruột. Nếu con giết ta, bà ấy sẽ không tha cho con đâu."
"Vậy thì khỏi cần bà ấy tha thứ nữa!"
Tuy là nữ tử, tính cách lại ôn hòa, nhưng Đường Nhu không phải người mềm lòng. Dù là công hay tư, Đường cữu đều không thể sống sót. Nàng chỉ không muốn tự tay ra đòn, liền giao cho Đới Đinh Vũ dẫn gã rời khỏi phủ thành chủ, xử quyết sau.
Thế nhưng hậu quả mà Đường cữu để lại lại vô cùng nghiêm trọng. Chỉ trong vòng một ngày, cho dù ngoài thành có tới năm vạn đại quân đang trấn giữ, cũng không thể trấn an được dân chúng Nam Phong Thành.
Thân phận nữ nhi của Đường Nhu thì còn dễ giải quyết,chỉ cần đợi thánh chỉ đến là xong. Nhưng chuyện liên quan tới lão thành chủ thì tuyệt đối không thể để lộ. Không chỉ vì người Đường gia còn lại, mà cũng là vì sự bình yên của cả Nam Phong Thành.
Chính như Đường cữu đã đoán: một khi có một việc là thật, thì chuyện còn lại, dù không chứng cứ, cũng dễ bị xem là thật. Muốn xoay chuyển dư luận, cần phải có biện pháp hợp tình hợp lý.
Bình luận