Chương 112: 112
Đường Nhu chợt bừng tỉnh, vừa ngồi dậy đã phát hiện bản thân đang nằm trên một chiếc giường xa lạ. Ký ức vụn vặt dần dần ùa về, chỉ trong chớp mắt, huyết sắc trên gương mặt liền tan biến, chỉ còn lại đôi mắt rưng rưng ngấn lệ.
Tối qua, lời khuyên răn của mẫu thân vẫn còn văng vẳng bên tai. Sau khi uống ngụm trà, cả người liền nóng rực khô khốc, rồi chính mẫu thân đã đưa nàng tới nơi này, lột bỏ áo ngoài, để mặc nàng như dê chờ xẻ thịt, không hề đoái hoài tới danh dự hay tôn nghiêm của con gái.
Nàng đã sống với thân phận Đường Mục suốt mười mấy năm, một khắc trước còn vì sự an nguy của Nam Phong thành mà cẩn trọng từng li từng tí, vậy mà ngay sau đó lại bị chính mẫu thân đối đãi như vậy, còn nhục nhã hơn bất kỳ cực hình nào khác.
Đang lúc Đường Nhu quẫn bách, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, kế đó là giọng Liễu Chẩm Thanh vọng vào: "Đường huynh, tỉnh chưa? Là ta cùng Hoắc tướng quân."
Đường Nhu khựng lại, nàng nhớ rõ tối qua Liễu Chẩm Thanh từng có mặt tại đây. Nàng biết bản thân không bị làm nhục, biết chính Liễu Chẩm Thanh đã đút thuốc giải cho nàng, khiến thân thể dịu đi phần nào... Vậy là... đã bị phát hiện rồi.
Lý trí và hoảng loạn giằng co trong đầu, nhưng hiện tại nàng vẫn là Đường Mục, không thể không nuốt hết uất nghẹn vào lòng, buộc bản thân phải bình tĩnh đối mặt.
"Xin chờ một lát..." Đường Nhu gắng gượng trấn định, cất giọng đáp lại. Ánh mắt vô tình lướt qua mép giường, thấy một bộ áo ngoài của nam tử sạch sẽ được gấp gọn gàng đặt ngay ngắn, trong lòng bỗng thấy ấm áp lạ thường, tựa như được an ủi phần nào.
Sau khi chỉnh trang xong xuôi, Đường Nhu lên tiếng gọi.
Lúc này, Liễu Chẩm Thanh và Hoắc Phong Liệt mới cùng bước vào. Liễu Chẩm Thanh vừa nhìn đã thấy ánh mắt Đường Nhu rõ ràng đờ đẫn, trống rỗng, song nàng vẫn cố buộc bản thân tỏ ra mạnh mẽ. Y không khỏi dấy lên một tia thương xót, đang định mở lời hỏi han vài câu thì Hoắc Phong Liệt đã tiến lên một bước, gần như chắn nửa tầm mắt y.
"Đường thành chủ, mời ngồi." Hoắc Phong Liệt lạnh nhạt nói, thái độ đối với "Đường Mục" vẫn không khác gì ngày thường.
Liễu Chẩm Thanh bị hắn kéo ngồi xuống. Đường Nhu lại không ngồi, mà hành lễ với hai người:"Tối hôm qua đã làm phiền hai vị, xin thứ lỗi."
"Mau đứng lên, có chuyện gì thì từ từ nói." Liễu Chẩm Thanh vội đáp.
Đường Nhu lúc này mới yên vị, sắc mặt vẫn nhợt nhạt như cũ.
Liễu Chẩm Thanh cười gượng hai tiếng, rồi dứt khoát nói thẳng: "Ngươi là Đường Nhu?"
Toàn thân Đường Nhu khẽ run lên. Tuy đã sớm chuẩn bị tâm lý để đối mặt với chuyện này, nhưng giờ phút thật sự bị vạch trần vẫn không khỏi hoảng loạn.
Liễu Chẩm Thanh thấy vậy, trong lòng lại mủi lòng, liền dịu giọng: "Ngươi... không cần quá lo lắng. Biết chuyện này chỉ có ta và Phong Liệt thôi. Chúng ta tuyệt đối sẽ không tiết lộ ra ngoài. Chuyện đêm qua, ngươi còn nhớ rõ chứ?"
Bình luận