Chương 110: 110
Hoắc Phong Liệt bệnh nặng mới khỏi, toàn thân mỏi mệt, cho dù Liễu Chẩm Thanh có phát điên cũng biết lúc này không phải lúc để bắt nạt người ta. Vì thế chỉ khẽ tựa sát vào hắn, chậm rãi viết từng chữ vào lòng bàn tay Hoắc Phong Liệt, kể lại những chuyện đã xảy ra gần đây.
Mấy ngày nay, biến cố liên tiếp nối tiếp nhau, vốn tưởng Hoắc Phong Liệt sẽ khiếp sợ không thôi, nào ngờ khi Liễu Chẩm Thanh viết xong, người nọ lại vẫn bình tĩnh đến lạ thường.
Liễu Chẩm Thanh nghi hoặc dò hỏi, Hoắc Phong Liệt lại đáp: "Đánh Tây Thục không khó, chỉ cần điều năm vạn Hoắc gia quân từ phía tây đến là được, mấu chốt là thời gian." "Là sao?"
"Hai tháng nữa là Tết Vạn Thọ."
Liễu Chẩm Thanh khựng lại , hai tháng nữa... là sinh nhật của Nguyên Giác.
Y lập tức hiểu ra ý tứ của Hoắc Phong Liệt. Theo lệ thường, nếu không vướng chiến sự, Hoắc Phong Liệt nhất định phải hồi kinh, không phải vì muốn mừng sinh nhật, mà là vì dịp ấy bá quan văn võ, hoàng thân quốc thích, sứ thần bốn phương đều tụ hội về hoàng cung. Mưu đồ quấy phá còn nhiều hơn cả lễ đại điển mùa xuân. Trấn quốc Đại tướng quân như hắn, nhất định phải có mặt, bảo vệ sự yên ổn của kinh thành và ngai vàng.
Mà kẻ đứng sau phe phản tặc vẫn còn ẩn mình nơi cố đô, bọn họ bị kẹt lại nơi đây vốn cũng vì nguyên cớ này. Những nghi ngờ về thân phận Tây Thục vương, nếu là thật... thì Hoắc Phong Liệt đương nhiên sẽ nghĩ đến Tết Vạn Thọ.
Chỉ là... Nguyên Giác trong chuyện này, rốt cuộc giữ vai trò gì? Là thực sự không nhìn ra vấn đề, hay là lạt mềm buộc chặt, thuận nước đẩy thuyền?
Liễu Chẩm Thanh còn đang suy nghĩ thì đột nhiên nghe thấy một giọng nói khàn khàn, "Hộ vệ của... Tây Thục vương."
Liễu Chẩm Thanh sững người, lập tức ngẩng đầu nhìn Hoắc Phong Liệt, mừng rỡ nói: "Đệ nói được rồi? Cũng nghe thấy rồi?"
Hoắc Phong Liệt khẽ gật đầu, "Một chút..."
Liễu Chẩm Thanh liền ghé sát tai hắn, cười hì hì: "Vậy đệ muốn nói gì?"
"Ngày ấy... người đối đầu với chúng ta, chiêu pháp rất quen."
Nụ cười trên môi Liễu Chẩm Thanh lập tức cứng lại. Ánh mắt hoảng hốt , rõ ràng y đã từng nghĩ đến, nhưng vẫn bị chấn động. "Đệ cho rằng là..."
"Hắn dùng nội công và chiêu thức chính thống của hoàng gia, lại pha lẫn ngoại công của Hoắc gia, còn xen vào vài chiêu thức của những cao thủ trong kinh , toàn bộ đều là người từng dạy võ cho ta. Trên đời này... chẳng có mấy người hội đủ những điều kiện ấy." Hoắc Phong Liệt trầm giọng, ánh mắt nặng nề nhìn y.
Ánh mắt Liễu Chẩm Thanh dao động mãnh liệt, cuối cùng hít sâu một hơi. "Đệ cho là... Liễu Kiều, đúng không?"
"Rất giống."
Hoắc Phong Liệt hiểu rõ, với Liễu Chẩm Thanh, Liễu Kiều là người vô cùng quan trọng. Nếu quả thực phải đối đầu, vậy sẽ là tình huống rối ren nhất.
Dù đã gần chục năm chưa gặp, dù cả hai người đều sớm không còn như xưa, nhưng chỉ qua mấy chiêu, Hoắc Phong Liệt vẫn có thể nhận ra. Bởi vì người kia từng là đối thủ khiến hắn không cam tâm nhất.
Bình luận