Chương 11: 11
Sau khi Vinh Thế Minh hả hê rêu rao một tràng, gã liền mong chờ được chứng kiến dáng vẻ xấu hổ, tức giận của Liễu Chẩm Thanh.
Khương Tử Nhi đứng bên, ánh mắt nhìn hành động của gã chỉ lạnh lẽo, không biểu cảm.
Thế nhưng, Liễu Chẩm Thanh chỉ chớp chớp mắt, hỏi một cách vô tội: "Các vị là sao vậy, sao lại chặn đường?"
Chỉ một câu đơn giản đã khiến bầu không khí gượng gạo như bị bóp nát.
Vinh Thế Minh liền cười nhạo thành tiếng: "Ôi chao, ta suýt quên, ngươi bị đạo tặc bắt cóc rồi mất trí nhớ còn gì."
"Cho nên," Liễu Chẩm Thanh nhã nhặn nói, "trước khi ta bị mất trí thì từng quen các vị sao? Thật thất lễ quá, ta không nhớ được gì rồi."
Vinh Thế Minh hất cằm, đắc ý: "Biết thất lễ thì phải nhận lỗi chứ nhỉ."
Liễu Chẩm Thanh vẫn cười tươi: "Ấy khoan, đừng vội thế. Dạo này ta thỉnh thoảng vẫn nhớ lại được vài chuyện đấy, hay là hai vị giới thiệu sơ qua đi? Chúng ta đã gặp nhau lúc nào, ở đâu, đã có chuyện gì?"
"Ta..." Vinh Thế Minh định mở miệng thì bị Khương Tử Nhi ở bên kéo lại. Quay đầu nhìn sang, gã thấy sắc mặt nàng đã tái xanh.
Lúc này Vinh Thế Minh mới bừng tỉnh — hình như giữa họ đúng là chưa từng trực tiếp gặp mặt. Lần duy nhất là khi có mặt cả Liễu Tiêu Trúc lẫn Khương Tử Nhi, hơn nữa... còn là lúc bị bắt gian tại trận.
Thế thì nói thế nào được? Nhỡ buột miệng cái gì...
Gã quay đầu nhìn Liễu Chẩm Thanh, bắt gặp nụ cười tươi rói trên môi đối phương, tự dưng thấy khó chịu không lý do. Cái tên ngốc này... chẳng lẽ là đang cố ý?
"Sao vậy? Hai vị thấy khó nói sao?" Liễu Chẩm Thanh vẫn duy trì vẻ mặt vô hại, "Nếu là quen biết cũ thì giúp người mất trí nhớ nhớ lại cũng là một việc thiện, ta tin hai vị không tiếc công sức đâu nhỉ?"
Nghe y nói vậy, Vinh Thế Minh chỉ còn cách nghiến răng gắng sức tìm lời bịa, nhưng đúng lúc ấy, Liễu Chẩm Thanh đã quay sang hỏi Cẩm Lý đứng bên: "Cẩm Lý, họ là ai vậy? Ngươi với ta như hình với bóng, ta từng gặp chắc chắn ngươi cũng biết nhỉ."
Cẩm Lý đương nhiên nhận ra họ. Vốn đã tức đến run người vì thấy Vinh Thế Minh khiêu khích chủ tử, cậu ta vừa định lên tiếng thì Vinh Thế Minh đã hậm hực nói: "Chúng ta chưa chính thức gặp nhau, nhưng ta từng thấy ngươi quấy rầy..."
Không đợi gã nói xong, sắc mặt Liễu Chẩm Thanh chợt lạnh xuống: "Cái gì cơ! Chưa từng gặp mà còn làm bộ trùng hợp, còn muốn ta xin lỗi? Còn tính nói tiếp nữa à? Lại thêm một kẻ biết ta là thương gia Liễu gia, thừa dịp ta mất trí để tới lừa tiền? Cút! Không có tiền!"
Nói xong, y bày ra dáng vẻ như đang đề phòng kẻ trộm, vừa xua tay vừa quát lớn như thể đang đuổi ăn mày. Màn diễn khiến đám đông vây xem ngẩn người. Trong số đó có không ít người chẳng biết đầu đuôi câu chuyện, chỉ tò mò hóng hớt, giờ thì ánh mắt nghi hoặc bắt đầu dồn về phía Vinh Thế Minh.
Vinh Thế Minh lập tức nghẹn đến đỏ mặt, giận quá máu dồn lên não, siết chặt nắm tay: "Ngươi... ngươi ăn nói bậy bạ gì thế? Biểu tỷ của ta chính là trưởng công chúa đương triều, ta cần gì lừa tiền ngươi..."
Bình luận