Chương 108: 108
Khi Đường Mục cùng Đới Đinh Vũ quay lại, liền thấy Liễu Chẩm Thanh ngồi trên hành lang dưới cửa sổ phòng trị liệu, một tay nâng ấm trà, tay kia cầm quạt nhỏ, miệng không ngừng lải nhải kể chuyện gì đó. Thỉnh thoảng lại vang lên tiếng Hoắc Phong Liệt đau đớn rên rỉ, âm thanh ấy khiến Đới Đinh Vũ khẽ rùng mình, trong lòng thoáng lạnh,không rõ phải đau đến nhường nào mới khiến người từng thân mang trọng thương, vẫn im lặng tung hoành nơi chiến trường hai năm trước, giờ đây phải bật thành tiếng.
Vậy mà giọng kể của Liễu Chẩm Thanh lại mềm nhẹ như gió mát giữa trưa hè, đều đều thổi vào gian phòng, không vì bất kỳ điều gì mà ngưng lại.
Một lúc sau, hai người nghe thấy y khàn khàn nói: "Cho nên ấy à, mỹ nhân ngư bé nhỏ liền... Ơ?
Sao các ngươi lại tới đây? Đến thăm sao?"
Nghe đến đây, cả hai đều có chút ngơ ngác, không hiểu nội dung câu chuyện vừa rồi. Lúc này, cửa sổ bỗng bật mở, Hàn Diệp thò đầu ra, nói: "Sao dừng lại rồi? Cuối cùng nàng chọn ai?"
Liễu Chẩm Thanh lập tức trợn trắng mắt. "Ta kể cho hắn nghe, nào phải kể cho ngươi!"
"Sư phụ ta cũng muốn nghe đó."
"Hai người các ngươi có thể chuyên tâm trị liệu không? Nếu Nhị Cẩu mà xảy ra chuyện, ta sẽ đập nát biển hiệu hai người!" Liễu Chẩm Thanh lườm một cái, "Đoạn sau... mời đợi lần tới."
"Ơ! Ngươi lại giở trò rồi đó!"
Đường Mục cùng Đới Đinh Vũ càng thêm hiếu kỳ, lén nhìn qua khe cửa sổ, thấy trong phòng treo đầy dây đỏ, tựa hồ buộc giữ thứ gì đó lơ lửng giữa không trung, không khí tràn ngập mùi máu tanh hoà lẫn hương thuốc đắng.
Liễu Chẩm Thanh không tiếp tục đôi co với Hàn Diệp, chỉ nghịch ngợm gọi vào phòng: "Nhị Cẩu, ta đi một lát sẽ về, chờ ta nhé." Dứt lời liền dẫn Đường Mục cùng Đới Đinh Vũ rời khỏi, đi tới một góc sân vắng vẻ hơn để trò chuyện, y biết rõ sự xuất hiện của hai người ắt có nguyên do, không muốn để họ quấy nhiễu đến Hoắc Phong Liệt.
Ba người ngồi xuống đình viện, rồi mới bắt đầu đối thoại.
"Vừa rồi là..." Đới Đinh Vũ không nhịn được mở lời.
"Ta tự bịa truyện cổ tích kể cho Phong Liệt nghe, để hắn phân tán chú ý. Như thế sẽ bớt đau hơn."
Thực ra điều Đới Đinh Vũ tò mò nhất vẫn là cái tên "Nhị Cẩu" kia, có phải là y đang gọi nhị ca Hoắc tướng quân hay không.
Liễu Chẩm Thanh nói xong thì khẽ ho một tiếng.
Có vẻ y đã nói nhiều đến khản cổ, cũng chẳng rõ đã kể được bao nhiêu ngày đêm rồi.
"Hoắc tướng quân thế nào?" Đường Mục hỏi.
"Hết thảy đều ổn, chỉ là... đau." Ánh mắt Liễu Chẩm Thanh ẩn hiện nỗi xót xa.
Thật ra ban đầu Hoắc Phong Liệt vẫn gắng không bật ra tiếng, nếu không nhờ Hàn Diệp thi thoảng ra ngoài thuật lại tình hình, y đã tưởng hắn xảy ra chuyện rồi. Sau đó Hàn Diệp nói rõ nguyên do, Liễu Chẩm Thanh mới hiểu vì sao hắn không hề phát ra một tiếng động nào.
Bình luận