Chương 107: 107
"Đừng lo cho ta!" Đúng lúc mấu chốt, Liễu Chẩm Thanh lập tức lui lại phía sau, tránh gây vướng chân Hoắc Phong Liệt.
Hoắc Phong Liệt liếc qua một cái, thấy y không hề gì thì lập tức túm lấy Kiều Cận kéo sang một bên.
Đới Đinh Vũ bảo hộ Đường Mục rút khỏi vòng chiến, vừa lui vừa nhìn thấy một bóng người lướt tới như thiểm điện, tốc độ nhanh đến mức mắt hắn cũng không kịp bắt kịp.
Đến khi nhìn rõ thì người nọ đã trực tiếp giao thủ với Hoắc Phong Liệt rồi.
Chỉ vài chiêu qua lại, Kiều Cận nhân lúc hỗn loạn chớp thời cơ thoát thân, lập tức cùng người mới đến liên thủ đối phó Hoắc Phong Liệt.
Đới Đinh Vũ lập tức gia nhập chiến cuộc trợ giúp.
Đường Mục vội bước tới bên Liễu Chẩm Thanh: "Ngươi không sao chứ?"
"Không sao." Liễu Chẩm Thanh lắc đầu, rồi nhìn về phía bóng người vừa xuất hiện,hẳn là cận vệ của Kiều Cận, đeo mặt nạ hình thù kỳ quái, thoạt trông có vẻ nực cười, song lại khiến y có cảm giác quen mắt đến khó hiểu.
Kiều Cận cùng hộ vệ phối hợp hết sức ăn ý, đặc biệt là tên hộ vệ kia võ công cao thâm, chiêu thức hiểm độc, không dễ đối phó.
Chỉ trong chốc lát, Hoắc Phong Liệt cùng Đới Đinh Vũ đã dần rơi vào thế hạ phong.
Đột nhiên, Kiều Cận thừa dịp Hoắc Phong Liệt sơ suất, lao thẳng lên như muốn một chiêu đoạt mạng.
Chỉ là hành động ấy chẳng khác nào tìm đường chết, Hoắc Phong Liệt lập tức xuất chưởng đánh trả.
Kiều Cận còn chưa kịp phản ứng thì đã bị hộ vệ bên cạnh đá văng ra, chính mình lại nhào lên đón đỡ chưởng lực của Hoắc Phong Liệt.
Song chưởng va chạm, nội lực chấn động, trực tiếp hất đổ bàn ghế xung quanh, sức mạnh tỏa ra làm bụi tung mù mịt.
Sắc mặt Liễu Chẩm Thanh thoáng tái nhợt,Hoắc Phong Liệt hiện vẫn đang trong thời gian điều trị, không nên tùy tiện vận dụng nội lực. Dù tình thế trước mắt ra sao thì cũng không thể không tính đến hậu quả về sau, vì thế y lập tức hô lên: "Không đánh nữa!"
Hoắc Phong Liệt lập tức kéo Đới Đinh Vũ lui về phía sau, che chắn trước người Liễu Chẩm Thanh.
Tên hộ vệ cũng chắn trước mặt Kiều Cận, mắt không rời Hoắc Phong Liệt, thần sắc đầy cảnh giác. Kiều Cận đưa tay xoa cổ, cười lạnh nói: "Y bảo ngươi ngừng là ngươi ngừng thật à? Ngươi nghe lệnh ai?"
Hắn tức giận trút lên chính hộ vệ của mình?
Tên hộ vệ quay đầu liếc hắn một cái, ánh mắt lạnh nhạt.
Kiều Cận khẽ cắn môi, rồi hừ lạnh, nói: "Hôm nay xem như ra mắt, sau này chúng ta còn gặp lại."
Nói dứt lời, cả hai liền tung người rời đi, bóng dáng biến mất như quỷ mị.
Đới Đinh Vũ lập tức nhìn sang Đường Mục, hỏi gấp: "Giờ làm sao? Có cần phong thành không?"
Đường Mục khẽ lắc đầu, sắc mặt trầm ngâm: "Với tốc độ kia của họ, muốn phong thành cũng không kịp nữa rồi."
Bình luận