Chương 106: 106
Hôm nay vừa khéo là lễ hội hoa của Nam Phong Thành. Vừa bước ra đại lộ đã thấy khắp phố phường đều tràn ngập hoa tươi,treo dưới mái hiên, thả trôi trên dòng sông, bày biện trên các sạp hàng. Hoa đủ mọi màu sắc, rực rỡ như thể muôn hoa cùng nở rộ. Ngay cả cơn gió thoảng qua cũng mang theo đủ mọi hương hoa quyện lại.
"Không chỉ dùng hoa để ủ rượu đâu, mọi người nhìn mấy món điểm tâm quanh đây mà xem, đều chế biến từ hoa cả đấy." Đường Mục cười giới thiệu.
Liễu Chẩm Thanh tò mò hỏi: "Có món nào đặc biệt ngon không?"
Đường Mục đáp: "Còn tùy khẩu vị mỗi người nữa."
Liễu Chẩm Thanh nghiêng đầu nhìn về phía Hoắc Phong Liệt.
Hoắc Phong Liệt hiểu ý liền bước đến các sạp hàng, mua mỗi món một ít, ôm cả vào lòng.
Liễu Chẩm Thanh thì vừa đi dạo vừa hớn hở ăn các món ăn đường phố, dáng vẻ vô cùng nhàn tản.
Đới Đinh Vũ đứng bên nhìn mà không biết nên khóc hay cười,đường đường là Trấn quốc Đại tướng quân, thế mà lại biến thành gã sai vặt ôm đồ? Hắn bất giác nhăn mặt nhìn Đường Mục.
Đường Mục chỉ cười không đáp. Y từng chứng kiến cảnh chấn động hơn thế nhiều.
Đúng lúc đó, một tiểu cô nương ngượng ngùng tiến đến, đưa một cành hoa nhét vào tay Đường Mục: "Tiểu nữ Uyển Nhi, ở phố Đông." Nói xong liền đỏ mặt chạy mất.
Liễu Chẩm Thanh và Hoắc Phong Liệt cùng quay đầu nhìn lại, thấy sắc mặt Đường Mục có phần mất tự nhiên.
Đới Đinh Vũ đỡ trán: "Lại tới rồi."
"Sao vậy?" Liễu Chẩm Thanh nghiêng đầu hỏi.
"Đây là tập tục." Đới Đinh Vũ giải thích: "Nếu nhà gái để ý nam tử nào, hôm nay có thể tặng hoa bày tỏ tâm ý, hy vọng đối phương sẽ cử người đến nhà bàn chuyện hôn sự. Năm nào đến dịp này, chỉ cần Đường thành chủ ra phố là sẽ"
Lời còn chưa dứt đã thấy thêm một cô nương khác tiến lên, tự báo danh tính rồi dâng hoa, mà Đường Mục cũng chỉ có thể tiếp nhận vì từ chối là thất lễ.
Chẳng bao lâu, Đường Mục đã ôm không xuể.
Ngay cả Đới Đinh Vũ cũng nhận được mấy cành.
Liễu Chẩm Thanh kinh ngạc nhìn Đới Đinh Vũ. Không phải y không tin sức hút của hắn, mà là... bên cạnh còn có y và Hoắc Phong Liệt, sao chẳng ai tặng họ lấy một đóa?
Có lẽ nhận ra vẻ khó hiểu trong mắt Liễu Chẩm Thanh, Đường Mục cười xấu hổ: "Hai người là khách từ nơi khác tới, các cô nương chưa quen mặt, đương nhiên là sẽ không"
Câu chưa dứt, bên cạnh đã có giọng e dè vang lên: "Công tử, xin mời, tiểu nữ..."
Liễu Chẩm Thanh vừa nghe, còn tưởng gọi mình, vui mừng quay lại,chỉ thấy đóa hoa được đưa thẳng vào vòng tay đang ôm đồ ăn của Hoắc Phong Liệt.
Liễu Chẩm Thanh nhíu mày, nhìn về phía Đường Mục: "Không phải nói là..."
Đường Mục bất đắc dĩ cười: "Đại khái là sức hút của Hoắc tướng quân lớn quá, vừa gặp đã khiến người ta xiêu lòng."
Bình luận