Chương 103: 103
Liễu Chẩm Thanh ngây người, có phần không dám tin nhìn chằm chằm vào miếng ngọc bội kia.
Khoảng cách gần đến mức có thể thấy rõ từng đường vân, kể cả con số khắc phía sau cũng là nét tay của chính y,không thể lẫn vào đâu được.
Năm đó đúng là y từng mang theo ngọc bội đến Nam Phong Thành.
Nhưng... sao ngọc bội hình lá liễu ấy lại nằm trên người Đường Mục?
Y không hề nhớ mình từng tặng qua thứ này cho Đường Mục!
Ánh mắt Liễu Chẩm Thanh cứng đờ, chỉ thấy ngón tay thon dài, trắng nõn của Đường Mục nhẹ nhàng cầm lấy miếng ngọc, chậm rãi vuốt ve. Nhìn lớp bề mặt bóng nhẵn kia là đủ biết nó đã được cẩn thận gìn giữ trong thời gian rất dài.
Toàn thân Liễu Chẩm Thanh khẽ run, lông tơ nổi lên, trong đầu chợt lóe lên một suy nghĩ hoang đường: không lẽ... Đường Mục thích y?
"Hoắc tướng quân hỏi cái này sao?" Đường Mục lên tiếng, giọng đều đều.
Sắc mặt Hoắc Phong Liệt chẳng dễ coi gì, gật đầu.
Đường Mục thoáng lúng túng, chậm rãi đáp: "Đây... là người trong lòng ta tặng. Loại hình ngọc này cũng không hiếm, Hoắc tướng quân từng nhìn qua thì cũng chẳng lạ gì."
Khóe môi Liễu Chẩm Thanh khẽ giật. Đường Mục rõ ràng đang nói dối,y chắc chắn chưa từng đưa tặng, nhưng lại khó lòng phản bác.
"Tín vật đính ước?" Ánh mắt lạnh lẽo của Hoắc Phong Liệt rốt cuộc cũng rời khỏi miếng ngọc.
Liễu Chẩm Thanh lập tức trừng mắt nhìn Đường Mục, lắc đầu chậm rãi: "Không có cái phúc phận đó."
Bấy giờ y mới thở phào một hơi, ít nhất Đường Mục còn chưa dám nói quá lời.
Hoắc Phong Liệt thu lại ánh mắt, biểu cảm có vẻ đã bình ổn, chỉ là trong mắt vẫn thoáng qua vài phần cô quạnh. Liễu Chẩm Thanh nhìn mà trong lòng thấy khó chịu, nhưng lúc này Đường Mục vẫn còn ngồi trong xe, y cũng không tiện nói gì, đành ôm nỗi bực dọc vào lòng.
Ba người trong xe đều hiểu rõ nhưng lại giả vờ hồ đồ, hiển nhiên sẽ không tiếp tục đề tài này. Sau khi Đường Mục chào hỏi Liễu Chẩm Thanh xong liền đổi sang chuyện chính.
"Biện pháp của Liễu công tử, ta đã suy nghĩ suốt cả đêm, cảm thấy rất có lý." Đường Mục nghiêm túc nói, "Liễu công tử nhìn ra rằng phía Tây Thục vốn chẳng buồn quan tâm đến việc này sao?"
Thấy hắn đã suy xét nghiêm túc, Liễu Chẩm Thanh gật đầu đáp: "Ta chỉ đoán vậy thôi. Đào phạm trốn ra, bọn chúng chẳng tổn thất gì, lại không cần phí tiền phí sức trừng trị, vậy nên mới mặc kệ không lên tiếng."
Đường Mục trầm ngâm: "Một khi chúng ta dừng thông thương thì khác nào ép bọn họ phải tỏ rõ lập trường. Rối loạn của họ thì tự họ phải xử lý."
Liễu Chẩm Thanh cười nhẹ, "Chúng ta cũng đâu coi tiền như rác, hà tất phải thay người dọn rác?
Hành vi vô lý đê tiện như thế, đương nhiên phải đáp trả tương xứng. Nếu bọn họ mặc kệ, thì sau này đừng mong có phần trong lợi ích thông thương nữa. Thậm chí, chúng ta có thể chuyển tuyến mậu dịch từ Nam Phong Thành sang quốc gia khác. Dù đường có xa hơn một chút, nhưng ít nhất an toàn, dân chúng cũng sẽ dễ chấp nhận hơn. Khi đó, bên chịu tổn thất duy nhất... là Tây Thục."
Bình luận