Chương 102: 102
Liễu Chẩm Thanh và Đới gia vốn không có hiềm khích gì sâu xa, cùng lắm thì chỉ vì Đới gia là trung thần lương tướng, nghe chuyện năm xưa của y liền chướng tai gai mắt, từ đó mà sinh ra chút thành kiến với Liễu gia. Có lẽ cũng do chịu ảnh hưởng từ những lời đồn bên ngoài rằng Hoắc Phong Liệt hận Liễu Chẩm Thanh.
Quả nhiên, Đới Đinh Vũ tuy không lộ ra vẻ thù địch nào, nhưng ánh mắt lại có chút lúng túng, chỉ khẽ chào rồi nhanh chóng lái sang chuyện khác, mời bọn họ cùng hồi thành.
Hoắc Phong Liệt nhìn sang phía Liễu Chẩm Thanh, thấy y khẽ gật đầu liền quay người đi tiếp.
Liễu Chẩm Thanh dặn mấy câu với Hàn Diệp, Hàn Diệp cũng gật đầu đáp: "Được."
Hiện giờ hành tung đã bại lộ, đương nhiên không tiện đến Y Cốc nữa, chỉ có thể phiền sư phụ ra mặt đi một chuyến, may là khoảng cách cũng không xa, sẽ không gây khó xử cho người.
Ban đầu Hàn Diệp định nhường xe ngựa cho Liễu Chẩm Thanh đi trước, hôm sau cậu sẽ tự tìm cách khác, nhưng Liễu Chẩm Thanh lại nheo mắt nhìn Đới Đinh Vũ đang nhiệt tình mời Hoắc Phong Liệt cùng cưỡi ngựa, bèn lắc đầu, ung dung bước tới chỗ Trầm Giang Nguyệt, nhẹ nhàng xoay người lên ngựa.
Trầm Giang Nguyệt quay đầu nhìn y một cái rồi lại mặc kệ.
Chứng kiến cảnh đó, Đới Đinh Vũ trợn mắt há hốc mồm. Hắn dĩ nhiên biết rõ Trầm Giang Nguyệt là chiến mã của Hoắc Phong Liệt, giống ngựa ấy như loài rồng trong ngựa, tính khí cao ngạo, ngoài Hoắc Phong Liệt ra thì kẻ khác đừng nói cưỡi, chạm vào cũng khó. Thế mà vị công tử yếu nhược này lại có thể ung dung ngồi lên, không cần Hoắc Phong Liệt mở miệng, ngựa cũng không phản kháng-quả thật khiến hắn không tin nổi.
Đới Đinh Vũ không nhịn được quay đầu nhìn sang Hoắc Phong Liệt.
Hoắc Phong Liệt mặt không đổi sắc, bước tới gần ngựa, ngẩng đầu hỏi: "Không ngồi xe ngựa nghỉ ngơi sao?"
Liễu Chẩm Thanh lắc đầu, phất tay ra hiệu cho hắn lên ngựa.
Cuối cùng, dưới ánh mắt ngỡ ngàng của Đới Đinh Vũ, Hoắc Phong Liệt cũng lên ngựa, vòng tay ôm lấy Liễu Chẩm Thanh vào lòng, cả hai cùng cưỡi một ngựa.
Ánh mắt Đới Đinh Vũ không ngừng đảo qua lại giữa hai người, mãi đến khi thấy Liễu Chẩm Thanh cố ý tựa sát vào lòng Hoắc Phong Liệt, tư thế ấy nào giống bằng hữu đồng hành? Rõ ràng là uyên ương sánh vai.
Người xung quanh đều nhìn thấy rõ ràng, Đới Đinh Vũ không thể không tiếp nhận hiện thực.
Vậy là... Hoắc nhị ca đã buông bỏ quá khứ rồi sao? Đã thông suốt rồi sao? Lẽ nào tên công tử ngạo mạn này không phải là thế thân để Hoắc nhị ca quên đi Liễu Chẩm Thanh... mà chính là người đó?
Đới Đinh Vũ nhất thời nghẹn lời, chẳng dám nhìn lâu, chỉ đành xoay người lên ngựa, ổn định đội hình.
Lúc này, Liễu Chẩm Thanh rúc trong lòng Hoắc Phong Liệt, khẽ giọng trêu chọc: "Tên Đới Đinh Vũ này sao thế, nhiệt tình với ta vậy làm gì, còn cứ nhìn ta mãi. Chẳng lẽ có ý gì với ta hả?"
Hoắc Phong Liệt bất đắc dĩ kéo dây cương, đáp: "Thanh ca, huynh nghĩ nhiều rồi. Ta và hắn từng cùng vào sinh ra tử, hai nhà lại thân thiết, chỉ vậy thôi."
Bình luận