Chương 101: 101
Đến khi Liễu Chẩm Thanh thay xong y phục bước xuống, liền thấy Hoắc Phong Liệt đã ngồi bên dòng suối ăn cơm cùng mọi người.
Sắc mặt Liễu Chẩm Thanh âm trầm, từng bước đi tới. Hoắc Phong Liệt cũng không dám ngẩng đầu nhìn y, chỉ lặng lẽ đưa đĩa cá đã gỡ sạch xương tới trước mặt.
Liễu Chẩm Thanh hừ lạnh một tiếng, trực tiếp cầm một con cá nướng chín tự mình ăn, hoàn toàn không để mắt tới hắn.
Hàn Diệp nhìn thấy liền lên tiếng: "Ngươi làm gì vậy? Hoắc tướng quân đã chuẩn bị cho ngươi rồi mà."
"Không muốn ăn thứ hắn làm." Liễu Chẩm Thanh lạnh giọng, chẳng buồn che giấu vẻ không vui dành cho Hoắc Phong Liệt.
Hàn Diệp sửng sốt. Rõ ràng vừa rồi vẫn còn yên ổn, sao vừa thay y phục xong đã trở mặt?
Thái độ của Liễu Chẩm Thanh khiến Hoắc Phong Liệt nhất thời lúng túng, không biết phải làm sao, chỉ có thể im lặng nhìn y.
Hắn tranh thủ từng cơ hội nhỏ để lấy lòng: dâng nước, không được đáp lại; đưa trái cây, cũng chẳng đoái hoài.
Thấy hắn chu đáo đến mức đó mà Liễu Chẩm Thanh vẫn chẳng chịu nhìn mặt, Hàn Diệp cuối cùng cũng không nhịn được, đánh y mấy cái.
Nhưng Liễu Chẩm Thanh vẫn kiên quyết không để ý đến Hoắc Phong Liệt, đĩa thịt cá cuối cùng cũng là để mặc Hoắc Phong Liệt tự ăn.
Đến khi lên xe ngựa, Liễu Chẩm Thanh lại phát hiện trong xe có một khối đá lạnh mới.
"Hoắc tướng quân dùng nội lực tạo ra, hao tổn không ít công sức đó." Hàn Diệp nhắc nhở.
Liễu Chẩm Thanh khẽ cong khóe môi, vừa định nói gì thì thấy Hoắc Phong Liệt vén mành xe định bước vào, y liền lập tức trầm mặt, dùng quạt chống vào vai hắn, đẩy ra ngoài.
"Trầm Giang Nguyệt cũng sắp chán đến nơi rồi, chiều nay ngươi cưỡi ngựa đi. Đừng có vào đây."
Nói dứt câu, không buồn nhìn sắc mặt đối phương, đã đẩy thẳng người ra ngoài xe.
Đợi xe ngựa khởi hành, Hoắc Phong Liệt chỉ có thể đứng bên đường đối mắt với Trầm Giang Nguyệt. Tựa như cảm nhận được nỗi khổ của chủ nhân, con ngựa thò đầu ra cọ cọ vào người hắn. Hắn thở dài một hơi, xoay người lên ngựa.
Hắn bằng lòng để bản thân bị giận dỗi phớt lờ, nhưng trong lòng vẫn còn khúc mắc, nhất thời không thể thấy dễ chịu như trước được. Chỉ là... hình như thật sự đã khiến Thanh ca giận rồi, mà đây tuyệt đối không phải điều hắn mong muốn.
Trên xe ngựa, Hàn Diệp híp mắt liếc nhìn Liễu Chẩm Thanh: "Nếu thật sự thấy tức, ta giúp ngươi hạ độc hắn."
Liễu Chẩm Thanh đang trộm vén mành xe nhìn ra ngoài, nghe vậy thì giật mình bật cười: "Ta còn tưởng ngươi sẽ mắng ta gây chuyện vô cớ đấy."
"Đúng là đang gây chuyện vô cớ thật. Nhưng ngươi vốn thích bắt nạt người, đặc biệt là kẻ thành thật, chuyện đó thì xưa nay có mới mẻ gì đâu." Hàn Diệp nói thẳng không nể nang.
"Vậy mà còn giúp ta?" Liễu Chẩm Thanh nhướng mày.
"Ngươi là sư phụ ta, còn hắn thì không." Hàn Diệp đáp tỉnh bơ, cứ như chuyện đương nhiên.
Bình luận