Chương 100: 100
Trong một khu vườn tinh xảo giữa chốn đế đô, bỗng vang lên tiếng đồ sứ vỡ tan.
Nữ tử vận cung trang quý phái thu tay lại, người hầu cạnh bên nhanh chóng tiến lên dâng khăn, nhẹ nhàng lau sạch vệt trà còn đọng nơi đầu ngón tay nàng. Nữ tử khẽ ho một tiếng, âm thanh lạnh lẽo mang theo khí thế cao quý không cần phẫn nộ cũng tự khiến người sợ hãi.
Người đang quỳ dưới đất run rẩy không thôi, trán rớm máu, là vết thương do mảnh chén vỡ vừa nãy gây ra. Hắn cúi đầu thấp giọng van xin: "Chủ tử tha mạng."
Ánh mắt nữ tử lạnh như sương, liếc một cái đã khiến kẻ dưới cảm giác như rơi vào hầm băng. Dường như chỉ cần một câu nói của nàng là có thể định đoạt sinh tử.
Người hầu đứng bên khẽ tiến lên nói đỡ: "Chủ tử bớt giận, việc lần này không thể hoàn toàn trách họ. Là phản tặc kia quá vô dụng, chưa kịp hành sự đã bị bắt, chỉ e là..."
Ánh mắt mỹ lệ động lòng người của nữ tử liếc tới, lạnh nhạt cất lời: "Ngươi còn có lòng bênh kẻ khác? Nghĩa tử của ngươi lần này cũng giúp đỡ Hoắc Phong Liệt không ít. Nếu không, sao kế hoạch của ta lại nhanh chóng bị phá như vậy?"
Trịnh Duy vội cúi đầu, cẩn trọng đáp: "Chủ tử, nghĩa tử của nô tài chỉ làm theo giáo dưỡng của Đông Xưởng, chẳng phải ngài cũng từng nói y quá thân cận với Hoắc Phong Liệt sao? Vậy nên nhất thời không nên..."
"Không có 'nhất thời'. Đợi nó quay về, nếu còn dùng được thì giữ lại, không thì... ngươi tự nghĩ cách thu xếp, đừng để nó quay ngược cắn người."
"Vâng, nô tài tuân mệnh."
Một nam tử trẻ tuổi trong phòng rốt cuộc cũng không nhịn được nữa, nóng nảy lên tiếng: "Vậy tiếp theo phải làm sao? Lúc trước chủ tử truyền tin sang Tây Thục quốc là vì..."
Nữ tử chậm rãi điều tức, ngồi xuống, khí chất trở về dáng vẻ mỹ nhân như họa. Giọng nói nàng lại mềm nhẹ như gió thoảng: "Tất nhiên phải đổi kế sách. Mọi việc đều phải chuẩn bị nhiều đường lui, nếu đến lúc bị phá rồi mới xoay chuyển thì đã chậm một bước."
"Chủ tử quả thật nhìn xa trông rộng. Như vậy, hoàng thượng hẳn cũng đã như ngài dự đoán, phái Hoắc Phong Liệt đến Nam Phong thành." Trịnh Duy cười nói.
Nữ tử khẽ khép mắt, thong thả nói: "Nói vậy, bên trong Tây Thục quốc hẳn là không có biến động gì. Nhưng các ngươi không cảm thấy có người... biểu hiện quá mức ổn thỏa sao?"
"Có vài kẻ rời xa chủ tử lâu ngày tất sẽ sinh dị tâm. Có cần nô tài cho người..."
"Đi đi."
...
"Bệ hạ, sách liên quan đến Tây Thục quốc ngài cần, vi thần đã sắp xếp đầy đủ." Bạch Tố tiến vào, cung kính nói.
Trong điện, Nguyên Giác đang vuốt ngọc ban chỉ, thần sắc trầm ngâm. Nghe tiếng liền ngẩng đầu lên, khẽ cười phất tay: "Bạch đại nhân nên sớm nhập triều, làm việc còn nhanh hơn cả mấy vị học sĩ kia."
Bạch Tố cúi người hành lễ, đáp: "Vi thần không dám nhận."
Nguyên Giác đưa mắt nhìn gương mặt Bạch Tố, thấy có vết bầm mờ trên má thì hỏi: "Bị thương à?"
Bình luận