Chương 10: 10
Sau khi rời khỏi Ngự Thư Phòng, Hoắc Phong Liệt liền trông thấy không xa có hai người đang đứng đợi. Một người vận áo phi ngư màu lam, tên là Hạ Lan; người kia mặc chế phục màu trắng đặc chế của Đông Xưởng, tên gọi Tần Dư. Hạ Lan dựa lưng vào tường đá, miệng ngậm một cọng lá, dáng vẻ lười biếng chẳng đứng đắn, một chân còn gác lên mặt tường. Trái lại, Tần Dư lại chắp tay đứng thẳng, thần sắc lạnh lùng, quy củ như một thái giám chuẩn mực trong cung.
"Vừa nãy chúng ta mới thấy Bát công chúa ôm cây đợi thỏ, đã thay ngươi đuổi đi rồi." Hạ Lan nhếch môi cười trêu.
"Có việc?" Hoắc Phong Liệt ngước mắt hỏi.
"Làm sao? Tâm tình không tốt?" Hạ Lan thu lại nụ cười. Trong mắt người ngoài, vẻ mặt Hoắc Phong Liệt lúc nào cũng lạnh như tiền, nhưng họ quen biết từ nhỏ, lại từng cùng học ở Thái học viện, đương nhiên hiểu rõ tính khí của hắn hơn bất kỳ ai.
Có điều, dù có hỏi thì người này thường cũng chẳng bao giờ chịu mở miệng.
Thấy hắn không trả lời, Tần Dư liền lên tiếng tóm gọn: "Có việc, có xung đột với thị vệ."
Hoắc Phong Liệt gật đầu, định rời đi cùng hai người thì chợt bắt gặp đội ngũ của Trưởng công chúa đang đi ngang qua gần đó, khí thế bức người.
"Chúng ta đều nghe nói ngươi đập tan sòng bạc mà biểu đệ của Trưởng công chúa chống lưng. Chắc bà ấy đã vào cung cáo trạng ngươi không dưới mấy lần rồi." Hạ Lan cười cười, khoác vai Hoắc Phong Liệt. Cả hai đều là người luyện võ, vóc dáng tương đương, đứng cạnh nhau càng nổi bật. So ra, Tần Dư ở bên lại có vẻ gầy mảnh hơn hẳn.
Hoắc Phong Liệt chẳng buồn lên tiếng.
Hạ Lan cũng không bận tâm, vì cách họ vẫn luôn ở bên nhau chính là như thế – hắn thích nói, còn Hoắc Phong Liệt có im lặng thì cứ mặc.
Tần Dư chợt mở miệng: "Biểu đệ của Trưởng công chúa..."
"Sao? Có chuyện gì?" Hạ Lan hứng thú ngắt lời. Dù xét về tài bắt tin tức, thì cẩm y vệ cũng phải nhường Đông Xưởng một bậc, nhưng mấy người vẫn hay trêu chọc rằng người của Đông Xưởng suốt ngày áp tai vào góc tường nghe lén, nhặt tin vặt làm thú vui.
Tần Dư khinh khỉnh liếc sang, như thể ghét bỏ Hạ Lan vừa chen lời quá gần.
"Có chút tin tức, liên quan đến người đã cứu Vân Từ và Vân Khiêm."
"Liễu Tiêu Trúc?"
...
"Gia gia, ngài nhắc lại lần nữa được không? Vừa rồi con nghe không rõ, ngài nói con... con gì cơ?"
"Con không nghe nhầm đâu. Con có hôn ước với đích trưởng nữ nhà Lễ bộ thị lang – Khương Tử Nhi. Trước đây Khương đại nhân từng sai người mang thư tới bái phỏng, lát nữa cũng sẽ tới, nên ta mới hỏi con, con có muốn giữ hôn ước này không."
Liễu Chẩm Thanh đang dưỡng bệnh trên giường, nhất thời nghi ngờ liệu có phải mình bị thương đến mức ảnh hưởng thính giác. Thảo nào bên ngoài ai cũng nhìn Liễu Tiêu Trúc bằng ánh mắt kỳ lạ, rõ ràng đã có hôn ước, mà còn dám công khai theo đuổi Hoắc Phong Liệt. Trước còn thấy y si tình dũng cảm, giờ thì chỉ thấy thiếu đạo đức.
Bình luận