Chương 1: 1
Kinh thành, ngày 20 tháng Chạp — ngày lạnh nhất trong năm. Tuyết trắng phủ đầy mặt đường, nước đá bám kín mái hiên, gió thổi lạnh buốt như tát thẳng vào mặt người ta, như thể trời đất đang trút giận.
Trong tiết trời khắc nghiệt thế này, chẳng ai muốn ra khỏi nhà.
Thế nhưng hôm nay lại khác hẳn. Từ lúc trời còn mờ sáng, dân chúng đã xôn xao cả lên. Bất chấp gió buốt, người người vẫn tấp nập ra đường, vừa đi vừa xì xào bàn tán. Khắp phố xá đâu đâu cũng thấy từng nhóm tụm năm tụm bảy, hớn hở chuyện trò. Không khí rộn ràng đến mức tưởng chừng có thể bốc hơi mà xua đi hết cái giá rét đang phủ khắp kinh thành.
Quanh quảng trường trung tâm, dân chúng quỳ rạp dưới chân cột đá ngọc Bàn Long cao hơn ba mươi trượng.
"Trời xanh có mắt, tổ tiên phù hộ! Cuối cùng thì tên gian thần kia cũng không còn cơ hội tác oai tác quái nữa rồi. Chết thật đáng đời!"
"Ta nói thật, cái thứ mang tai mang tiếng như Liễu Chẩm Thanh, chết vậy vẫn còn nhẹ đấy!"
Hôm qua, cuộc phản loạn của ba vị vương gia vừa kết thúc thì sáng nay, cả thành đã lan truyền tin tên quyền thần khét tiếng Liễu Chẩm Thanh đột ngột chết ngay trên điện Vũ Long.
Đối với Đại Chu, đây chẳng khác gì một món quà bất ngờ từ trời rơi xuống. Tuy ba vị vương gia bị xem là phản tặc, đáng bị dẹp yên, nhưng ai nấy đều hiểu: sau khi ba người ấy bị trừ khử, trong lòng dân vẫn còn một nỗi lo canh cánh — nếu không còn ai có thể khống chế Liễu Chẩm Thanh, thì chẳng phải y sẽ càng ngày càng thao túng triều đình, muốn làm gì thì làm hay sao? Lúc đó trông mong gì được vào vị hoàng đế tuổi còn nhỏ, chưa thể nắm quyền, cùng vài vị quan không có thực lực?
Không chừng ngày mai y sẽ lật đổ hoàng tộc, tự lên ngôi cũng nên!
Vậy mà không ngờ, khi mọi người còn chưa hết thấp thỏm, tỉnh dậy sáng nay lại nghe tin y đã chết. Mọi thứ xảy ra như trong mơ!
Một kẻ quyền hành nghiêng ngả triều chính, nổi tiếng tàn nhẫn như vậy lại chết đột ngột như trò đùa.
"Thật sao? Liễu Chẩm Thanh cứ thế mà chết à? Chết kiểu gì vậy?"
"Nghe bảo là bị vị vương gia cuối cùng bắt cóc, rồi cả hai cùng chết, xem như làm một việc có ích cho hoàng tộc Nguyên thị!"
"Ta thì lại nghe nói y bị bắt làm con tin, sau đó quân triều đến cứu nhưng bắn nhầm giết chết luôn!"
"Mặc kệ chết kiểu gì, miễn là chết là được! Người như Liễu Chẩm Thanh — vô ơn bạc nghĩa, nếu không nhờ tiên hoàng và thái tử tin tưởng, nâng đỡ thì cái kẻ ngày xưa chỉ biết ăn chơi phá phách như y làm gì có cửa mà nhận ấn tín nắm quyền, làm phụ tá cho tân đế, lại còn leo lên ghế thừa tướng của cả một nước?"
"Đấy, vì cho y quyền lực quá lớn, y mới thành ra hống hách như vậy! Nghe nói Giang phó thừa tướng từng muốn tiến cử người trong Nội Các thay y gánh vác chính sự, để tân đế sớm được tự mình chấp chính. Kết quả thì sao? Bị Liễu Chẩm Thanh đàn áp không thương tiếc, thậm chí còn tống hết lũ trung thần vào đại lao. Như vậy chẳng phải muốn nắm trọn quyền hành, coi cả triều đình là cái chợ của mình, hoàng đế là bù nhìn à? Dã tâm đó đến đứa bé cũng nhìn ra."
Bình luận