Chương 8: Một chút vị giấm chua phảng phất
Tác giả: Lộc Thập
Edit: Sâm Sâm
***
"Bá đạo tổng tài?" Bốn chữ này dường như không có trong từ điển của Tạ Cẩn. Y nhìn em trai mình rồi lại nhìn con trai mình, không tìm được lời giải thích trên khuôn mặt của họ nên dứt khoát đổi đề tài "Vậy Tiểu Hà không giận anh sao?"
Tạ Hà dở khóc dở cười, cầm lấy hộp gỗ đàn hương trong tay y: "Em nhỏ mọn như vậy sao?"
Tạ Hành Dữ cũng thật là, tặng mỗi cái cốc giữ nhiệt thôi mà cũng phải dùng hộp gỗ đàn hương, có lẽ cái hộp còn đắt hơn so với cái bình.
Tạ Cẩn thở phào nhẹ nhõm, trái tim vỡ nát kia được hàn gắn lại, đặt tay lên vai đối phương: "Không giận thì tốt, không giận thì tốt. Vậy... nếu em thích loại cốc như thế này thì để anh cả mua thêm mấy cái giống hệt cho em, để em dùng dần nhé?"
Tạ Hà cuống quít xua tay: "Thật sự không cần đâu, một cái là đủ rồi."
Tạ Hành Dữ bất mãn nói: "Cha, cái này là con tìm người có chuyên môn để đặt làm riêng đấy, cha đi đâu mua được cái giống hệt chứ? Quà con tặng cho chú nhỏ chắc cha cũng không làm theo đâu đúng không?"
Tạ Hà quay đầu nhìn cậu, tự nhiên cảm thấy giọng nói của cậu phảng phất vị... giấm chua. Khiến anh nhớ đến Ngày nhà giáo năm nào lúc một học sinh thích nghe anh dạy trong lớp đã tặng anh một món quà tự cho là độc nhất vô nhị, cuối cùng trên bàn anh lại có một cái rất giống rồi. Phản ứng của cậu học sinh đó không khác gì của Tạ Hành Dữ bây giờ là mấy.
Trẻ nhỏ đúng là trẻ nhỏ, vì người khác tặng quà giống mình mà giận dỗi, ấu trĩ chết đi được.
Tạ Cẩn nghe con trai nói câu đại nghịch bất đạo như vậy, nhíu mày: "Nói chuyện với cha như vậy sao? Mẹ không ở đây nên con muốn làm loạn rồi hả?"
Tạ Hành Dữ giả vờ không nghe thấy, quay người trở lại phòng bếp: "Cha nên học nấu cơm thay vì phô trương thanh thế với con trai đi."
Tạ Cẩn bị cậu nói đến nghẹn: "Con...! Ranh con, tiền tiêu vặt tháng này của con không có đâu!"
Tạ Hà bất đắc dĩ nghe hai cha con này cãi nhau, ngồi xuống sô pha mở hộp gỗ trên tay ra.
Cốc giữ nhiệt này hình như không có gì đặc biệt, so với kiểu dáng trên thị trường thường thấy thì cũng không khác là bao. Nếu miễn cưỡng nói thì chiếc cốc này rắn chắc hơn so với mấy cái khác, không dễ vỡ.
Tạ Hà đi lấy nước ấm trong máy lọc nước, muốn làm nóng cái cốc rồi mới dùng. Lúc nước đầy anh vô tình nhìn liếc qua, để ý thấy có thứ gì đó ở dưới đáy cốc.
Anh nhìn kỹ lại thì phát hiện đó là một dòng chữ nhỏ màu bạc, viết "Bình an hỉ lạc".
Dòng chữ này được khắc ở dưới đáy cốc thủy tinh, không chạm tay đến được. Tạ Hà đổ hết nước trong bình ra, muốn nhìn rõ hơn một chút nhưng lại phát hiện dòng chữ nhỏ kia dần dần biến mất.
Hay thật, là chữ biến nhiệt.
*Ở Việt Nam có loại cốc biến nhiệt kiểu vậy nên xin phép dùng từ này trong trường hợp này lun nhé.
Bạn thấy sao?