🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Hoàn] Nhân Vật Phản Diện Ốm Yếu Không Muốn Nỗ Lực – Lộc Thập

[Hoàn] Nhân Vật Phản Diện Ốm Yếu Không Muốn Nỗ Lực – Lộc Thập


Chương 7: Đó là quà con tặng chú nhỏ

Tác giả: Lộc Thập

Edit: Sâm Sâm

***

Trong lòng cậu hiện lên một khao khát muốn che chở một cách kỳ lạ. Cậu đến gần Tạ Hà, ngửi được mùi dầu gội còn vương trên mái tóc. Sợi tóc mềm mại, dưới ánh mặt trời tản ra sự dịu dàng.

Thật là kỳ lạ, vì sao trước kia cậu không cảm thấy chú nhỏ yếu đuối đáng thương?

Tạ Hà lòng ôm tâm sự, không để ý đối phương dựa lại gần mình. Bỗng nhiên anh cảm thấy trên cổ ngứa ngáy, vừa quay đầu lại suýt nữa đụng phải chóp mũi của cậu, anh hoảng sợ lùi lại về phía sau: "Sao cậu lại đứng gần như vậy?"

Tạ Hành Dữ lui về khoảng cách an toàn, cảm thấy bộ dáng này của anh rất thú vị. Đột nhiên nổi lên tâm tư trêu chọc, khóe môi hiện lên một chút ý cười mờ ám: "Muốn quan sát phản ứng của chú nhỏ một chút."

"Phản... Phản ứng gì?" Cá ướp muối kinh hãi dựa lưng vào tường, nghiêng đầu, tầm mắt vừa khéo rơi xuống tủ đầu giường.

Đợi chút.

Hình như anh thấy một đồ vật gì đó quen thuộc.

Cặp kính trước đây anh thay ra, không phải đang để ở trên đầu giường sao?

Vậy buổi sáng hôm nay, vì sao Tạ Hành Dữ lại nói là không tìm thấy?

Tạ Hành Dữ nhìn theo tầm mắt của anh, lập tức biết được anh đang nhìn cái gì. Cậu thu lại biểu tình, khôi phục bộ dáng đơn thuần ngoan ngoãn giống như một chú cún vâng lời: "Vậy chú nhỏ nghỉ ngơi thật tốt, con đi ra ngoài trước, có việc thì gọi con."

Nói xong, xoay người rời khỏi phòng.

Mãi đến khi tiếng đóng cửa truyền lại, Tạ Hà mới bừng tỉnh. Sau đó mới nếm được chút vị xấu xa còn sót lại trong không khí.

Tên nhóc thúi này... đang trêu đùa anh đấy à!

Thầy Tạ không kịp phản ứng lại sau khi bị trêu chọc có chút thẹn quá thành giận, lại một lần nữa sinh ra nghi ngờ sâu sắc về Tạ Hành Dữ được miêu tả "Đơn thuần tốt bụng" trong nguyên tác.

Có đứa trẻ nào ngây thơ tốt bụng mà lại cố tình nói dối anh không tìm thấy mắt kính, để anh ở trạng thái nửa mù này rồi tiện thể dắt anh đi không hả?

Vậy mà trước đây anh còn bao biện cho tên nhóc thúi này, cảm thấy cậu ngủ cùng một giường với anh là vì có nguyên nhân, bây giờ á... Hứ!

Sợ là tên nhóc này không khác gì cái bánh trôi nhân mè, cắt ra chỉ có một màu đen.

Thầy Tạ trầm mặc ngồi bên giường, nhìn vào không khí hờn dỗi một lúc mới giãn ra đôi lông mày đang chau lại. Anh thở dài thật khẽ, tự an ủi mình trong lòng.

Có dạng học sinh xúi quẩy nào mà anh chưa từng gặp qua. Tạ Hành Dữ này cũng không tính là quá hiếm thấy.

Nhưng loại học sinh nghịch ngợm thế này nhất định phải trừng phạt, miễn cho họ lại được nước lấn tới —— ngày hôm nay anh quyết định sẽ không nói chuyện với tên nhóc thúi này nữa, để cho cậu từ từ mà suy ngẫm lại.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...