🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Hoàn] Nhân Vật Phản Diện Ốm Yếu Không Muốn Nỗ Lực – Lộc Thập

[Hoàn] Nhân Vật Phản Diện Ốm Yếu Không Muốn Nỗ Lực – Lộc Thập


Chương 65: Một dáng vẻ khác của chú nhỏ

Tác giả: Lộc Thập

Edit: Sâm Sâm

***

Tạ Hành Dữ bị nhét dâu tây vào miệng, quả trước còn chưa nhai xong đã bị nhét thêm vào khiến miệng cậu đầy dâu tây và suýt nữa sặc đến chết.

Cậu nhanh chóng tránh xa đối phương, đưa tay lên chắn mặt. Sau khi bị sặc nước dâu hồi lâu mới bình thường trở lại: "Đừng đừng đừng, con sai rồi."

Tạ Hà thành công ép cậu lùi về, bấy giờ mới tha cậu: "Cậu còn nghịch nữa thì tôi sẽ tức giận thật đấy."

Tạ Hành Dữ hậm hực: "Con biết rồi..."

Tạ Hà đưa cho cậu nửa bát dâu tây còn lại rồi đứng dậy về phòng. Anh do dự một lúc nhưng vẫn lựa chọn lấy điện thoại ra để gọi cho Tạ Tu Quân.

Hiện tại chuyện công ty đã giao toàn bộ cho Tạ Cẩn, về cơ bản thì Tạ Tu Quân không khác gì đã về hưu. Gọi điện thoại vào lúc này cũng sẽ không làm phiền đến ông.

Đối phương rất nhanh đã nhấc máy: "Tiểu Hà, có chuyện gì vậy?"

Tạ Hà chạm vào chiếc nhẫn trên tay, hít sâu một hơi. Cuối cùng nói ra điều muốn nói: "Cha, cha nói muốn con tiếp quản từ thiện Ngọc Lâm... Con đã suy nghĩ rồi, con đồng ý."

Cậu nghe thấy tiếng hít sâu rất khẽ từ đầu điện thoại bên kia. Sau đó là khoảng lặng vài giây. Giọng nói của Tạ Tu Quân có chút run rẩy, như không ngờ rằng anh sẽ thực sự đồng ý: "Thật sao? Nhanh như vậy đã suy nghĩ kỹ rồi?"

"Nghĩ kỹ rồi ạ." Tạ Hà khẳng định "Con được cha và mẹ nuôi lớn đến từng này mà không báo đáp được gì cho cha mẹ. Bất kể ra sao thì làm một thành viên nhà họ Tạ, con không nên trốn tránh. Anh con đã rất bận rồi, con thật sự không thể để anh ấy không có thời gian riêng của bản thân."

Công việc quá bận, sẽ ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng.

Tạ Cẩn và Lâm Vãn, cặp đôi thần tiên từng giữ kỷ lục một năm trong hoạt động Thất Tịch, tốt nhất vẫn nên tiếp tục thắm thiết yêu nhau.

"Được, được." Tạ Tu Quân dường như vô cùng kích động, nói năng hơi lộn xộn "Cha biết Tiểu Hà rất hiểu chuyện mà. Thế này đi, đợi thêm hai ngày nữa cha sẽ dẫn con đi thăm quan chỗ đó rồi chuẩn bị thủ tục bàn giao."

Tạ Hà bất đắc dĩ, giọng điệu này của ông không khác gì loại để dỗ dành trẻ con... Dù sao thân thể này cũng gần ba mươi rồi mà?

Hai cha con quyết định xong xuôi Tạ Hà mới tắt điện thoại. Anh nhìn thấy Tạ Hành Dữ đang lén lén lút lút thập thò trước cửa phòng anh, không khỏi ngạc nhiên: "Cậu đang làm gì vậy?"

"Chú nhỏ không giận con chứ?" Tạ Hành Dữ cẩn thận "Đột nhiên rời đi..."

Tạ Hà liếc cậu một cái, thầm nghĩ tên nhóc này đúng là tác nghiệp quá ít. Cố ý gây chuyện với anh, trêu xong lại sợ anh tức giận. Đúng là rảnh rỗi.

Vì thế anh "Ừ" một tiếng: "Tôi giận rồi."

Lúc cậu lại gần, Tạ Hành Dữ thấy chiếc nhẫn trên tay anh vẫn chưa bị tháo ra, trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Cậu vẫy vẫy cái đuôi với anh, dùng giọng điệu van xin để xin anh tha thứ: "Con thật sự sai rồi."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...