🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Hoàn] Nhân Vật Phản Diện Ốm Yếu Không Muốn Nỗ Lực – Lộc Thập

[Hoàn] Nhân Vật Phản Diện Ốm Yếu Không Muốn Nỗ Lực – Lộc Thập


Chương 54: Chạm một cái là chú nhỏ vỡ tan

Tác giả: Lộc Thập

Edit: Sâm Sâm

***

Tạ Hà cũng không tin lắm, dù sao đôi mắt của anh nhiều năm rồi đều không tăng độ, không có lý do gì mà đột nhiên lại tăng cả.

Có lẽ chỉ là do đôi mắt quá mệt mỏi?

"Làm sao vậy?" Tạ Hành Dữ hỏi "Mắt không thoải mái sao?"

"Không sao." Tạ Hà lại đeo kính lên "Về nhà thôi."

Tạ Hành Dữ vẫn chưa yên tâm, hỏi thêm mấy câu, Tạ Hà không còn cách nào khác đành phải nói: "Về nhà đổi kính trước đã."

Khi cả hai từ đồn cảnh sát về đến nhà, Tạ Hà đã khá mệt mỏi. Bởi vì trán bị đập nên không chỉ riêng đầu choáng váng mà miệng vết thương cũng ẩn ẩn đau khiến anh chỉ muốn nằm xuống ngủ.

Vừa vào nhà, lão Tần đưa chiếc kính có gọng đã được đổi, nhìn băng trên trán, quan tâm hỏi: "Cậu hai không sao chứ?"

"Không sao." Tạ Hà ngoài miệng nói không sao nhưng sắc mặt tái nhợt lại không giống vẻ không sao.

Anh quay lại phòng ngủ, thay kính. Nhưng không biết do tâm lý hay nguyên nhân gì khác, sau khi thay kính thị lực của anh thực sự trở nên rõ ràng hơn một ít.

Không lẽ hai cặp kính có số độ khác nhau?

Tạ Hà không nhớ rõ, cặp kính không thấy rõ là cặp đeo vào hai năm trước, có lẽ thật sự có khác biệt. Thể lực suy kiệt nghiêm trọng cũng khiến anh mất sức quan tâm đến việc cặp kính, anh mềm nhũn ngã xuống giường.

"Cơ thể chú nhỏ thật sự quá yếu đuối." Tạ Hành Dữ thở dài, đặt hai chân rũ xuống bên giường lên, giúp anh đắp chăn cẩn thận "Mệt thì ngủ một lát đi."

Tạ Hà không còn sức để nói chuyện nữa, chỉ mơ hồ đáp một tiếng "Ừm" không rõ. Toàn thân anh cảm thấy mệt mỏi khó giải thích, sự mệt mỏi này không chỉ đến từ thể xác mà còn từ tinh thần.

Phạm Kiệt thật sự ghi hận nguyên chủ vì chuyện nhận nuôi.

Trong mắt gã, được Tạ Tu Quân nhận nuôi là một chuyện hạnh phúc cỡ nào. Có thể có được một cuộc sống tốt đẹp, thoát khỏi trại trẻ mồ côi rách nát kia, đây là điều gã hy vọng cả đời và không thể có được. Mà "Tạ Hà" lại có được, cho nên gã cho rằng "Tạ Hà" chắc chắn sẽ rất hạnh phúc.

Nhưng sự thật thì sao?

Nguyên chủ sống ở nhà họ Tạ một chút cũng không tốt. Hai mươi năm viết nhật ký chỉ thấy hắn đau khổ và giãy giụa. Nếu đưa nhật ký đến trước mặt Phạm Kiệt, gã nhất định sẽ cảm thấy thật vô lý và nực cười.

Niềm vui và nỗi buồn của con người không tương thông.

Những thứ "hạnh phúc" ấy áp đặt lên nguyên chủ mới là gông cùm thực sự khiến hắn thống khổ.

Có điều, anh dường như không cần phải phí hoài tình cảm của mình cho một kẻ hiếp dâm đáng khinh. Anh chỉ thay nguyên chủ cảm thấy không đáng giá, bị một người nhắm đến vì loại lý do hoang đường này.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...