🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Hoàn] Nhân Vật Phản Diện Ốm Yếu Không Muốn Nỗ Lực – Lộc Thập

[Hoàn] Nhân Vật Phản Diện Ốm Yếu Không Muốn Nỗ Lực – Lộc Thập


Chương 47: Trộm gà không được còn mất nắm gạo

Tác giả: Lộc Thập

Edit: Sâm Sâm

***

Tạ Hành Dữ bị mèo đen ngăn lại hành vi "Mưu đồ gây rối", vô cùng khó chịu đối diện với nó. Mèo đen dùng đôi mắt vàng nhìn chằm chằm vào cậu, mặt viết đầy "Đừng chạm vào chủ nhân của ta".

Một người một mèo giằng co hồi lâu, cuối cùng Tạ Hành Dữ đã bị hạ gục trước. Cậu nhìn vào mắt mèo liền cảm thấy cánh tay bị trầy xước của mình lại đau nhói.

Cậu đành phải tạm thời lui lại, an ủi bản thân dù sao hiện tại chú nhỏ cũng không để bụng chuyện này, về sau còn có rất nhiều cơ hội. Tốt nhất là không nên gây sự với con mèo này nữa.

Quá dữ.

Không giống chú nhỏ chút nào, không hề yếu đuối và không hề dễ bắt nạt.

Có mỗi miếng thịt đệm là rất mềm.

Nhìn thấy cậu lui ra, mèo đen thu lại hơi thở uy hiếp trên người. Mèo đặt chân dưới bụng, há mồm ngáp một cái, nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.

Tạ Hành Dữ không thực hiện được hành động thực tế, đành dùng võ mồm. Cậu chớp chớp mắt nhìn Tạ Hà: "Chú nhỏ cho phép con hôn chú, có phải có nghĩa là... đồng ý thử cùng con không?"

"Không phải, cậu nghĩ nhiều rồi." Tạ Hà nhìn không chớp mắt, lại một lần nữa hối hận vì lời mà mình nhất thời xúc động nói ra "Tôi chỉ tùy tiện nói thôi."

Tạ Hành Dữ mới không tin anh chỉ tùy tiện nói. Mà kể cả có là thật thì cậu cũng sẽ cố tình không tin.

Đang lúc cân nhắc làm thế nào để chú nhỏ khẩu thị tâm phi đối mặt với tình cảm của bản thân thì cậu bỗng nghe thấy anh hỏi: "Kỳ nghỉ Quốc Khánh đã qua rồi, sao cậu vẫn chưa đi học vậy? Hôm nay không có tiết học sao?"

"Có tiết, con nghỉ rồi."

"Nghỉ?" Thầy Tạ nghiêm túc "Lúc trước vì cậu chăm sóc tôi nên mới xin nghỉ học, đã một tháng không đi học rồi. Bây giờ tôi xuất viện cũng hơn một tuần, sao cậu vẫn không đi?"

"Con tự học cũng được." Tạ Hành Dữ nói "Giáo viên dạy quá nông cạn, không bằng con tự học còn hiểu sâu biết rộng hơn."

Tạ Hà: "..."

Dạy quá nông cạn... Không bằng tự học...

Thầy Tạ trước nay chỉ truyền bề nổi cho học sinh bị đâm trúng tim. Anh liên tục ho khan vài tiếng, an ủi bản thân rằng không phải mình không muốn dạy mà giờ dạy học của môn tự chọn quá ít, anh muốn giảng sâu cũng không có cơ hội.

Nhưng dù vậy thì anh vẫn rất muốn đánh tên nhóc này —— lời nói như vậy là thứ người có thể nói ra sao!

Tạ Hà không muốn quan tâm đến cậu, quay đầu sang một bên chăm chú ngắm nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ.

Tạ Hành Dữ dường như nhận ra mình đã chọc anh không vui, vội nói: "Ngày mai con sẽ đi học. Nhưng mà hôm nay dù sao đã nghỉ rồi, chúng ta đi làm việc khác nhé?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...