🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Hoàn] Nhân Vật Phản Diện Ốm Yếu Không Muốn Nỗ Lực – Lộc Thập

[Hoàn] Nhân Vật Phản Diện Ốm Yếu Không Muốn Nỗ Lực – Lộc Thập


Chương 44: Hôn môi

Tác giả: Lộc Thập

Edit: Sâm Sâm

***

Tạ Hà mấy ngày nay vẫn luôn nghỉ ngơi rất sớm. Thứ nhất là sức lực có hạn, thứ hai là ở bệnh viện không có việc gì làm. Hơn nữa Tạ Hành Dữ bắt anh phải đi ngủ trước mười giờ... Mặc dù bây giờ về nhà rồi nhưng thói quen ngủ sớm không thể sửa ngay được. Vừa mới chín giờ tối anh đã bắt đầu cảm thấy mệt mỏi.

Cơm nước xong anh gọt một quả táo, ăn vài miếng rồi chia cho Tạ Cẩn và những người còn lại. Sau đó anh về phòng bật máy tính lên, kết nối bộ phim đã tải trước đó ở bệnh viện lên TV để xem, bế mèo lên và bắt đầu vuốt mèo.

Một tháng không về nhà, mèo con đã lớn hơn rất nhiều. Từ đi đường không vững, giờ đã tung tăng nhảy nhót bò lên người anh, giọng non nớt kêu to với anh.

Mèo hoang nhỏ đã hoàn toàn thích nghi với môi trường sống trong nhà. Bát thức ăn ban đầu đã được thay thế bằng thức ăn tự động và anh không cần phải thêm thức ăn theo cách thủ công. Nhà vệ sinh của mèo cũng đã được chuyển ra ban công. Rõ ràng là trong thời gian anh vắng nhà, "người đàn ông trưởng thành đáng tin cậy" - lão Tần đã chăm sóc mèo rất tốt.

Anh ôm mèo xem phim, mèo ngáy khò khò trên người anh làm anh cũng buồn ngủ theo. Mí mắt anh vô thức khép lại, muốn ngủ không chịu nổi.

Bỗng nhiên anh nghe thấy có người gọi mình: "Chú nhỏ?"

Tạ Hà mơ màng mở mắt ra, ngáp một cái không tiếng động: "Cái gì?"

Anh ngáp, mèo trong lòng cũng ngáp một cái. Tạ Hành Dữ nhìn động tác đồng bộ dị thường này giữa người và mèo, càng chắc chắn thuộc tính mèo của chú nhỏ, cậu đưa cho anh một chiếc cốc: "Chú nhỏ uống ít sữa chua."

Thật ra Tạ Hà không muốn uống lắm nhưng đã đưa đến bên miệng rồi thì từ chối cũng không được. Anh đành phải uống một ngụm, phát hiện sữa chua còn âm ấm, có lẽ là đặc biệt giúp anh hâm nóng.

Anh bị Tạ Hành Dữ nhìn chằm chằm uống hết cốc sữa chua, sót lại một chút trên thành cốc không thể rót ra ngoài. Dựa theo nguyên tắc không lãng phí, anh định tìm một cái thìa để vét thì đột nhiên con mèo trong lòng anh đứng dậy, chúi đầu vào miệng cốc rồi thè lưỡi ra liếm.

Tạ Hà: "..."

Cốc là loại thủy tinh miệng rộng, rất nông, người không thể liếm sữa chua dưới đáy cốc, nhưng mèo thì có thể. Anh nhìn thấy lưỡi mèo không ngừng quét thành cốc, chiếc lưỡi có gai liếm sạch sữa chua không còn một giọt nào, liếm cốc đến sáng bóng như đã được rửa sạch.

...Cũng rất tiết kiệm, nhưng cốc này còn có thể sử dụng lại được không?

Tạ Hành Dữ một lời khó nói hết cầm chiếc cốc đi. Tạ Hà khép máy tính lại, rửa mặt chuẩn bị ngủ.

Ngay khi anh vừa nằm xuống giường, anh cảm thấy một luồng hơi thở đến từ phía sau. Tên nhóc Tạ Hành Dữ này lại không mời mà tự bò lên giường của anh.

Tạ Hà thở dài, vì mệt mỏi nên cũng lười ngăn lại. Sau đó anh cảm giác được cậu ôm lấy từ phía sau, nhiệt độ cơ thể của đối phương nhanh chóng truyền qua lớp quần áo.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...