🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Hoàn] Nhân Vật Phản Diện Ốm Yếu Không Muốn Nỗ Lực – Lộc Thập

[Hoàn] Nhân Vật Phản Diện Ốm Yếu Không Muốn Nỗ Lực – Lộc Thập


Chương 35: Chỉ cần anh nói, cậu sẽ tin

Tác giả: Lộc Thập

Edit: Sâm Sâm

***

Tạ Hà trong đầu vô cùng rối loạn. Không biết mình nên chú ý đến "Tạ Hành Dữ hôn mình" trước, hay là nên chú ý "Tạ Hành Dữ chạy" trước. Bởi vì cái hôn môi... gặm cắn này xảy ra vào thời gian và địa điểm đều không đúng lúc, nhất thời anh không thể phán đoán được đối phương hôn mình vì mục đích gì.

Là trả thù đơn thuần, hay là... thật sự có ý với anh ở phương diện kia?

Nghĩ đến đây, anh chợt nhớ tới chuyện lúc trước muốn hỏi Tạ Cẩn nhưng giữa chừng lại quên mất.

Anh muốn hỏi Tạ Cẩn, có biết xu hướng tính dục của Tạ Hành Dữ hay không.

Hiện giờ dường như không cần hỏi nữa rồi.

Cho dù Tạ Hành Dữ thật sự chỉ muốn trả thù anh, nếu cậu thẳng sắt thép, sẽ không có khả năng xuống tay với đôi môi của một người đàn ông khác.

Huống hồ còn là chú nhỏ của cậu.

Tạ Hà mờ mịt đứng tại chỗ, cho đến khi tài xế không nhịn được xuống xe, nhẹ giọng hỏi: "Cậu hai, còn đuổi theo không?"

Đuổi?

Đuổi theo thì có thể làm gì, bây giờ anh muốn làm thế nào để cho Tạ Hành Dữ một lời giải thích khiến cậu vừa lòng?

Người muốn giết Tạ Hành Dữ là nguyên chủ. Anh chỉ là người xuyên sách, nhưng anh cũng không thể nói với cậu mình là người xuyên sách được. Nhưng nếu không nói, anh khó có thể tìm được một lời giải thích hợp lý, chứng minh chỉ trong vòng hai tháng ngắn ngủn mà đã tiêu tan hiềm khích lúc trước với Tạ Hành Dữ. Từ muốn cậu chết, đổi thành chăm sóc cậu nhiều hơn.

Không lẽ... Phải dùng lại "giấc mơ tiên đoán" đã từng nói với bác sĩ Khương sao?

Giấc mơ tiên đoán có thể giải thích việc tính cách anh thay đổi lớn. Nhưng thâm cừu đại hận như "muốn một người chết", chỉ bằng giấc mơ tiên đoán mà đã có thể hóa giải sao?

Đừng nói Tạ Hành Dữ, đến anh cũng không tin.

Lời Tạ Hành Dữ vừa nói rõ ràng là cho anh một cơ hội. Anh phải đưa ra một lý do hợp lý và thuyết phục trước khi đến tìm cậu để giải thích rõ ràng.

Anh hít sâu một hơi, lại nghe tài xế hỏi: "Cậu hai, chúng ta về nhà sao?"

"...Không, anh tự quay về đi." Tạ Hà nói "Tôi đi dạo bên ngoài."

"Đây..." Tài xế khó xử "Trời sắp tối rồi, bên ngoài không an toàn. Cậu hai vẫn nên mau trở về nhà đi?"

"Không cần lo lắng cho tôi." Tạ Hà đi theo dọc đường phía trước "Anh về đi, đừng đi theo tôi."

Tài xế hoàn toàn không muốn nhưng cũng không dám trái lại mệnh lệnh của anh, đành nói: "Vậy cậu hai muốn về lúc nào thì hãy gọi điện cho tôi, tôi sẽ tới đón cậu."

Tạ Hà gật đầu, lúc này tài xế mới rời đi.

Xe Tạ Hành Dữ đã rời đi từ lâu rồi. Họ đuổi theo cậu đến nơi rất xa, hiện tại nơi này cách biệt thự một chặng đường dài. Anh không thường ra cửa, cũng không quen với đường xá ở trong thành phố. Nếu không phải còn có điện thoại tra bản đồ, chỉ sợ anh đã lạc đường ngay chỗ này rồi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...