Chương 24: Có gì mà không thể nhìn
Tác giả: Lộc Thập
Edit: Sâm Sâm
***
Tài xế nuốt nước bọt, cảm thấy bản thân hình như đã biết điều gì đó mà hắn không nên biết, cả người cứng đờ ngồi vào ghế lái, cơ thể dựng thẳng đứng.
Hai mắt hắn chăm chú nhìn về phía trước, đến tận khi Tạ Hành Dữ quay lại vào hai mươi phút sau, hẵn vẫn đang giữ nguyên tư thế này.
Tạ Hành Dữ mở cửa lên xe, lần này cậu không ngồi ghế phụ lái nữa mà ngồi ghế sau, giúp Tạ Hà đang ngủ và mình thắt dây an toàn. Cậu không nghe thấy tiếng tài xế khởi động xe, nghi hoặc ngẩng đầu: "Sao còn chưa đi?"
Tài xế như tỉnh mộng, lúc này mới khởi động xe, cẩn thận nhìn Tạ Hành Dữ qua kính chiếu hậu, thử nói: "Cái đó... cậu và cậu hai... Cậu cả có biết không?"
Âm thanh của hắn quá nhỏ, Tạ Hành Dữ không nghe rõ: "Cái gì?"
"À tôi nói là, hôm nay cậu với cậu hai ra ngoài chơi muộn như thế này đã báo trước với cậu cả chưa? Bây giờ có cần tôi gọi điện thoại cho cậu cả không?"
"Không cần, tôi đã nói với cha hôm nay có thể sẽ về muộn một chút rồi." Tạ Hành Dữ liếc mắt nhìn thời gian "Hiện tại cũng chưa quá muộn, về nhà đi."
Đã nói sẽ về muộn một chút...
Nói cách khác cậu cả biết bọn họ tới tham gia hoạt động ngày lễ Thất Tịch cho cặp đôi, còn biết bọn họ có khả năng sẽ "nhân tiện" làm ra chuyện gì đó có thể xảy ra giữa người trưởng thành. Hơn nữa cậu cả cũng không phản đối, xem như là ngầm đồng ý rồi.
Một người là em trai, một người là con trai, vậy mà cậu cả có thể ngầm đồng ý bọn họ ở bên nhau...
A, giới nhà giàu thật loạn.
Tài xế tâm tình phức tạp lái xe ra khỏi bãi đỗ xe, cảm thấy mình biết quá nhiều chuyện, rất dễ bị giết người diệt khẩu. Để giữ được đầu mình, cũng giữ được bát cơm của mình, hắn quyết định giữ kín chuyện này như bưng. Bất kể là ai hỏi cũng sẽ đều trả lời là "Không biết".
Hai người ở hàng ghế sau không nhận ra sự thay đổi kỳ lạ trong mạch não của tài xế. Tạ Hà đã ngủ được một giấc lại mơ mơ màng màng tỉnh dậy, anh ngáp một cái không tiếng động, ký ức hơi vụn vặt. Anh nhớ rõ mình đã cùng Tạ Hành Dữ lên đài quan sát mà, sao bây giờ lại ở trong xe rồi?
"Chú nhỏ dậy rồi?" Tạ Hành Dữ khẽ hỏi "Chú mệt đến vậy sao, đứng cũng có thể ngủ được?"
Đứng ngủ?
Tạ Hà cẩn thận nhớ lại, hình như đúng là sau khi anh dựa vào người Tạ Hành Dữ thì liền mất ý thức —— Vậy mà lại ngủ mất?
Thầy Tạ cảm thấy hơi mất mặt, không tự nhiên rời mắt, vì vừa tỉnh lại nên giọng nói mang theo chút âm mũi: "Lớn tuổi rồi, đâu có giống mấy cậu trẻ nhỏ tinh lực dồi dào."
Tạ Hành Dữ cố ý trêu anh: "Chú nhỏ đừng đùa, rõ ràng cũng chỉ lớn hơn con vài tuổi. Thân thể yếu ớt chính là thân thể yếu ớt, không liên quan gì đến tuổi tác cả."
Bạn thấy sao?