Chương 23: Nếu con thật sự có mưu đồ quấy rối với chú thì sao
Tác giả: Lộc Thập
Edit: Sâm Sâm
***
"Vậy được rồi." Tạ Hành Dữ rũ xuống chiếc đuôi đang vẫy của mình, nhưng rất nhanh chóng nâng lên lần nữa "Chúng ta đi ăn trước đi."
Đã gần chín giờ tối rồi, sắc trời tối dần, toàn bộ thành phố sắp chìm vào màn đêm. Thang máy đưa hai người đến nhà hàng xoay tròn trên tầng 88 – đây là một nơi thích hợp để dùng bữa và nghỉ ngơi, đồng thời ngắm nhìn cảnh đẹp của thành phố từ góc nhìn trên cao.
Số người trong nhà hàng bắt đầu giảm, hầu hết đều rời đi sau khi ăn xong. Hai người ngồi xuống bên cửa sổ và người phục vụ đưa thực đơn: "Thưa ngài, vé Thất Tịch của ngài có bao gồm ba loại phần ăn, ngài có thể chọn một loại dựa theo khẩu vị của ngài."
Tạ Hành Dữ nhìn nội dung phần ăn, hỏi Tạ Hà: "Muốn cái này không? Phần ăn A."
"Không muốn." Tạ Hà tức giận không nghe cậu nói "Chọn B."
Tạ Hành Dữ hơi ngạc nhiên: "Có chắc không? Không phải chú nhỏ không ăn được cay sao?"
"Không phải cậu nói tôi chơi qua cùng cậu rồi thì sẽ cho tôi ăn gì tùy thích sao?"
"Lỡ ăn xong đau dạ dày thì làm sao bây giờ?"
"Đau dạ dày thì về nhà uống thuốc."
"..." Tạ Hành Dữ bị tinh thần "Thà uống thuốc cũng muốn ăn cay" của anh chặn lại, bất lực nói "Được được được —— Vậy nghe chú, chọn cái này."
Thực ra sau khi Tạ Hà gọi xong đã có hơi hối hận rồi. Mặc dù anh muốn ăn cay nhưng lại không muốn bị đau dạ dày. Nhưng khó lắm mới có cơ hội được tùy hứng một lần, nếu thỏa hiệp như vậy thì thật là mất mặt, nên anh đành căng da đầu chờ đồ ăn lên.
Đồ bọn họ ăn trước khi đến đã được tiêu hóa xong từ lâu nên hiện tại anh đang rất đói. Sau khi thức ăn được dọn lên, anh nóng lòng muốn nếm thử một miếng. Anh không cảm thấy nhiều sau khi ăn, đến lúc thức ăn đã được nhai kỹ, một cảm giác cay nồng khó tả phả vào lưỡi anh, nó bùng nổ khiến anh trực tiếp ho sặc sụa: "Sao lại... cay như vậy!"
Vậy mà Tạ Hành Dữ còn cười: "Ai bảo chú một phải hai phải gọi phần ăn phong cách Mexico gì đó này, không ăn được cay rồi mà cứ cố gọi."
Tạ Hà cay đến mức chảy nước mắt, vội uống hai ngụm nước, nhìn biểu tình thản nhiên của đối phương, khó tin nói: "Cậu không cảm thấy... Khụ, cay sao?"
"Vẫn ổn. Vị cay này kém hơn nhiều so với những gì thực sự ăn ở nước ngoài." Tạ Hành Dữ đưa giấy ăn cho anh "Không ăn được thì đừng ăn nữa, chúng ta gọi món khác."
Tạ Hà vẫy vẫy tay, ý nói mình muốn thử lại.
Tạ Hành Dữ ngồi đối diện nhìn anh đấu tranh. Nhìn anh bị cay nóng đến mức hai má ửng hồng, môi cũng đỏ bừng. Khuôn mặt vốn luôn thiếu sắc lại nhuốm màu tươi tắn, môi càng đỏ răng càng trắng, đuôi mắt phiếm hồng chảy một ít nước mắt sinh lý, cả người nhìn rất đáng thương, như vừa mới bị ức hiếp.
Bạn thấy sao?