🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Hoàn] Nhân Vật Phản Diện Ốm Yếu Không Muốn Nỗ Lực – Lộc Thập

[Hoàn] Nhân Vật Phản Diện Ốm Yếu Không Muốn Nỗ Lực – Lộc Thập


Chương 22: Rơi vào một chiếc ôm ấm áp

Tác giả: Lộc Thập

Edit: Sâm Sâm

***

Tạ Hà: "..."

Anh không thoải mái!

Thầy Tạ xấu hổ và giận dữ đến đỏ cả tận mang tai khi bị hỏi những vấn đề mắc cỡ này, anh hít một hơi thật sâu, tức giận nhìn Tạ Hành Dữ, uy hiếp: "Không được phép nói ra."

Tạ Hành Dữ thấy phản ứng này của anh thật sự rất đáng yêu, giống như một chú mèo con đang nhe răng nhếch miệng giận dữ với cậu.

Vì để không làm mất lòng mèo con, cậu lập tức giơ lên ba ngón tay thề với trời: "Chú nhỏ yên tâm, con tuyệt đối sẽ không nói gì ra ngoài đâu."

Vừa dứt lời, cậu liền nghe thấy một tiếng "cạch", một bức tranh trên tường rơi ra, lộ ra cửa sổ giấu ở phía sau.

Hơi nóng trên mặt Tạ Hà hơi phai đi, anh nhìn quanh căn phòng không có cửa thứ hai, nghi ngờ nhìn về phía cửa sổ: "Không phải để chúng ta đi ra ngoài bằng cửa sổ đấy chứ?"

Khung cửa sổ được làm bằng gỗ, cửa sổ đủ rộng để nam giới trưởng thành có thể ra ngoài, nhưng vị trí cửa sổ rất cao và rất khó trèo lên trực tiếp.

Hai người liếc nhau, đồng thời nghĩ đến việc dời ghế ở phòng trước, giẫm ghế leo lên bàn, cuối cùng thành công mở cửa sổ.

Tạ Hành Dữ nhìn ra ngoài thăm dò: "Đúng là phải đi ra từ đây, phía dưới có một tấm nệm —— Chú nhỏ, con đi ra ngoài trước rồi ở dưới đỡ chú."

Dù cậu nói trên mặt đất có đệm nhưng thấy cậu định nhảy từ cửa sổ trên cao như vậy xuống, Tạ Hà vẫn hơi căng thẳng, vội nói: "Cậu cẩn thận một chút!"

Tạ Hành Dữ khá linh hoạt, vươn tay chống đỡ khung cửa sổ, sau đó cúi thấp người lại, nhẹ nhàng đáp xuống: "Chú nhỏ, nào."

Tạ Hà: "..."

Tên nhóc này nhảy cửa sổ thành thạo như vậy, không phải lúc ở trường cũng thường xuyên nhảy tường chứ?

Bản năng nghề nghiệp của thầy Tạ khiến anh cảnh giác, nhưng anh cũng không hỏi. Anh leo lên bàn, nhìn thăm dò ra ngoài cửa sổ.

Tạ Hành Dữ đang đứng bên ngoài, ngẩng đầu mở rộng vòng tay về phía anh: "Chú nhỏ nhanh nào, con sẽ đỡ chú."

"Chờ một chút." Tạ Hà tháo kính đưa cho cậu trước, sau đó cẩn thận bò ra ngoài cửa sổ, ngồi ở trên khung cửa sổ do dự một hồi, cuối cùng khẽ cắn môi nhảy xuống.

Khoảng cách từ cửa sổ đến mặt đất tương đương với chiều cao của anh, vừa nhảy xuống đã bị người nào đó bắt lấy, cả người rơi vào một chiếc ôm ấm áp.

Tạ Hành Dữ đỡ lấy anh như một món thủy tinh dễ vỡ, nhẹ nhàng đón lấy rồi để anh tiếp đất vững vàng: "Chú nhỏ vẫn nhẹ như thế, cân nặng cũng không tăng lên chút nào."

Tạ Hà vội vàng rời mắt, đeo kính lên, cảm giác được nhiệt độ cơ thể của người kia vẫn ở trên người mình: "Không biết lớn nhỏ."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...