🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Hoàn] Nhân Vật Phản Diện Ốm Yếu Không Muốn Nỗ Lực – Lộc Thập

[Hoàn] Nhân Vật Phản Diện Ốm Yếu Không Muốn Nỗ Lực – Lộc Thập


Chương 19: Con thật sự có tình ý với chú sao

Tác giả: Lộc Thập

Edit: Sâm Sâm

***

Tạ Hà lắc đầu dứt khoát: "Chuyện lãng phí vé vào cửa rất khó xử lý sao? Cậu có thể đem vé này đến công ty của cha cậu làm phần thưởng cho nhân viên có thành tích tốt nhất trong quý này, không phải là được rồi sao?"

"Không được." Tạ Hành Dữ nói "Đây là vé Thất Tịch, để họ đi ra ngoài chơi buông thả sẽ làm giảm động lực làm việc của họ."

Tạ Hà: "...."

Nhà tư bản ác độc này!

Anh trừng mắt Tạ Hành Dữ một cái: "Vậy cậu tìm ai thì tìm, đừng tìm tôi."

Tạ Hành Dữ bị anh từ chối, giọng điệu đột nhiên có chút tủi thân, vô cùng đáng thương nhìn Tạ Hà: " Nhưng người duy nhất con có thể nghĩ đến là chú nhỏ. Chú nhỏ thực sự không đi cùng con sao?"

Tạ Hà không muốn nhìn cậu, nhanh chóng rời mắt: "Không đi."

"...Vậy được rồi." Tạ Hành Dữ mất mát "Vậy vé này chỉ có thể vứt đi thôi."

Nghe cậu nói phải vứt vé, Tạ Hà cảm thấy hơi đau lòng. Dù sao giá trị hai tấm vé này là 1314*, tuy rằng hiện tại anh không thiếu tiền nhưng vứt nó đi thì vẫn thấy đáng tiếc.

*Bên Trung 1314 là "suốt đời suốt kiếp" hay "trọn đời trọn kiếp". 

Cậu quay đầu, vừa định nói "Hay là cậu đưa cho bạn học" thì nhìn thấy Tạ Hành Dữ cúi đầu, chuẩn bị vứt vé vào thùng rác.

Tạ Hà khựng lại.

Tạ Hành Dữ bị anh từ chối, cả người toát ra cảm giác mất mát, giống như một chú chó ôm bóng lao đến chủ nhân, điên cuồng vẫy đuôi để cho anh chơi với mình, nhưng lại bị chủ nhân từ chối một cách tàn nhẫn.

Bởi vì quá thương tâm nên đã ném quả bóng yêu quý của mình đi và không bao giờ nhìn nó nữa.

Thầy Tạ xưa nay ăn mềm không ăn cứng có hơi dao động, cảm thấy mình đang làm tổn thương một con vật nhỏ đáng thương, lòng trắc ẩn lập tức tràn ngập, giữ lại tay đối phương: "Nói... Nói trước rồi đấy nhé, tôi chỉ đơn thuần là đi cùng cậu thôi."

Quên đi, nghĩ lại trong khoảng thời gian này Tạ Hành Dữ đã chăm sóc anh rất tốt, ở bên cạnh anh khi anh ốm, còn tặng quà cho anh, cho nên anh miễn cưỡng đồng ý với cậu một lần, không có gì to tát cả.

Anh chỉ đang đề phòng cún nhỏ Tạ hắc hóa, làm tốt chức vụ của một giáo viên kiêm một phụ huynh mà thôi!

Thầy Tạ thành công thuyết phục bản thân, thấy Tạ Hành Dữ ngẩng đầu lên, mặt lộ vẻ vui mừng: "Thật sao?"

Tạ Hà như nhìn được lỗ tai trên đầu vừa mới rũ xuống lại vểnh lên, không được tự nhiên ậm ừ một tiếng: "Không có lần sau."

"Biết ngay chú nhỏ là người đối xử với con tốt nhất mà." Tạ Hành Dữ vui sướng vẫy vẫy cái đuôi, dường như muốn chạy tới ôm chầm lấy anh.

Tạ Hà vội vàng đứng dậy: "Ừm, tôi hơi mệt rồi. Tôi về nghỉ ngơi một chút, cậu có thể để chocolate vào tủ lạnh trước, nhiều quá, tôi sẽ ăn từ từ."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...