Chương 18: Trải qua đêm Thất Tịch cùng con đi
Tác giả: Lộc Thập
Edit: Sâm Sâm
***
Mạch não hai anh em không bao giờ ở cùng một kênh nên không thể hiểu được ý nhau. Sáng ngày hôm sau, trước khi Tạ Cẩn đến công ty, y lén gọi Tạ Hà ra một bên: "Tiểu Hà, hay là anh để vệ sĩ đi theo em nhé?"
Tạ Hạ bối rối, cảm thấy anh trai của mình thận trọng quá mức: "Thật sự không cần, em có thể ứng phó. Nếu có người đi theo thì sẽ khiến hắn dễ phát hiện hơn, anh cả cứ yên tâm đi."
Tạ Cẩn sao có thể yên tâm, y lo lắng sốt ruột liếc mắt nhìn Tạ Hà, tâm sự nặng nề rời đi.
*
Ba giờ buổi chiều, Tạ Hà và Tạ Hành Dữ đến sân bay đúng giờ.
Không biết tần suất nguyên chủ ra ngoài là bao lâu một lần, anh đã tìm mọi ngóc ngách trong bộ nhớ của cơ thể nhưng vẫn không thể tìm thấy thông tin gì về sân bay, thậm chí ngay cả những con đường trong thành phố này cũng không thấy. Mỗi lần ra ngoài đều được tài xế đón đưa, nếu để hắn chạy ra khỏi nhà một mình thì khả năng cao sẽ lạc đường.
Tạ Hà thở dài, không thể tưởng tượng nổi trước kia nguyên chủ đã sống khép mình thế nào nữa.
Vì sắp phải gặp cha nuôi của thân thể này nên anh muốn ăn mặc chỉnh tề một chút. Nhưng Tạ Hành Dữ nói anh đừng như thể gặp người xa lạ, đều là người một nhà. Hơn nữa thời tiết rất nóng, bảo anh cứ mặc một bộ thoải mái mát mẻ là được rồi.
Tạ Hà lúc này đang mặc áo cộc tay đứng ở sảnh đón sân bay, bị điều hòa thổi dựng hết cả lông tơ lên, cảm thấy có hơi quá "mát lạnh".
Lẽ ra anh không nên nghe tên nhóc Tạ Hành Dữ này nói bậy nói bạ.
Tạ Hành Dữ quay đầu nhìn chú nhỏ bị lạnh đến mức run bần bật lên, cởi áo ngoài của mình rồi khoác lên người anh.
Trên quần áo còn mang theo hơi ấm cơ thể từ người nào đó, Tạ Hà túm chặt áo, không hiểu sao cảm thấy mình đang bị bao trùm bởi hương vị của Tạ Hành Dữ. Đó là một hương vị tràn ngập sức sống tuổi trẻ, mang theo một chút mùi hương thoang thoảng còn lưu lại từ bột giặt quần áo. Đánh dấu hơi thở thuộc về "Tạ Hành Dữ" trên người anh, một lãnh địa không có chủ.
Suy nghĩ này làm Tạ Hạ thấy là lạ, nhưng không thể nói rõ rốt cuộc lạ chỗ nào. Khi anh đang tự hỏi thì đột nhiện bị tiếng động ồn ào cắt ngang. Vài vệ sĩ áo đen xuất hiện ở phía trước vây quanh hai người đang đi về phía bọn họ.
Người đi đằng trước là một phụ nữ, nhìn từ bên ngoài thì không thể nhìn ra tuổi, nói ba mươi cũng đúng mà hai mươi thì cũng không phải là không thể. Dường như cô đã nhận ra Tạ Hà bọn họ, tháo kính râm che nửa khuôn mặt ra và vẫy tay chào về phía họ: "Hành Dữ!"
Tạ Hà lập tức nghe ra giọng nói của Lâm Vãn nói chuyện qua điện thoại cùng Tạ Hành Dữ tối qua. Lâm Vãn nhìn sang bên cạnh liền nhận ra người đang trốn sau lưng con trai mình, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc: "Tiểu Hà? Em cũng đến sao?"
Bạn thấy sao?