Chương 15: Một mặt khác của cún nhỏ Tạ
Tác giả: Lộc Thập
Edit: Sâm Sâm
***
Khương Hoài đầy đau buồn và tức giận, cảm thấy mình đã mắc vào bẫy của Tạ Cẩn rồi —— đây không phải là một cảnh mà bác sĩ riêng nên trải nghiệm chút nào!
Nhưng nghĩ đến mức lương mà Tạ Cẩn đưa ra, hắn lại hơi do dự, một công việc lương cao như vậy không dễ kiếm, cho hắn ăn thêm vài bát cơm chó... Ừm, có lẽ thức ăn cho chó cũng không phải là vấn đề gì lớn lắm?
Chỉ cần sếp đưa ra mức lương đủ cao, không việc gì anh không làm được, cho dù chuyển nghề sang làm bác sĩ thú y, vậy cũng không sao!
Sau khi bác sĩ Khương tự tư vấn tâm lý cho bản thân, lập tức cảm thấy bát mì trước mặt thơm phức trở lại, duỗi đũa gắp một ngụm lớn ngoạm vào miệng, nhìn hai người trước mặt vừa mắt hơn nhiều.
Tạ Hành Dữ kỳ lạ lùng liếc nhìn hắn một cái: "Có chuyện gì mà bác sĩ Khương lại vui vẻ như vậy?"
Khương Hoài ăn bát mì trước mặt với vận tốc ánh sáng, đứng dậy: "Không sao, để chú nhỏ của cậu ăn xong rồi đo nhiệt độ cho cậu ấy. Nếu không còn sốt chút nào thì tôi đi về, quay lại lấy bệnh án cho cậu ấy."
Tạ Hà cầm trên tay cái bánh mì sandwich, cảm thấy hiện tại đã ổn, đầu óc tỉnh táo nên nói: "Tôi không sao, anh về đi."
"Không được, không phải cậu cho là không sao thì sẽ không sao, ngoan ngoãn đo nhiệt độ của mình đi, nếu không tôi không thể giải thích cho anh trai của cậu được, hiểu cho tôi một chút."
Tạ Hà có chút bất lực, nghĩ anh cả tìm bác sĩ riêng cho mình đúng là chuyện bé xé ra to, cảm lạnh phát sốt đối với anh mà nói là chuyện thường ngày, nhất định cứ phải làm một màn lớn như vậy.
Nhưng anh cũng không muốn phụ lòng tốt của anh trai, ngoan ngoãn đo nhiệt độ cơ thể, không còn nóng nữa, cũng không có khó chịu khác, lúc này Khương Hoài mới thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi: "Nếu lại cảm thấy không thoải mái thì phải gọi điện ngay lập tức cho tôi."
Mưa bên ngoài đã hoàn toàn tạnh, Tạ Hành Dữ tiễn hắn tới cửa, nhìn hắn rời đi rồi đóng cửa lại nói: "Chú nhỏ không thể làm việc quá nặng nhọc, đừng ba ngày thì hai ngày đổ bệnh, không thì cả đời này chú sẽ phải gặp bác sĩ Khương liên tục."
Tạ Hà thầm nói bị bệnh hay không đâu phải do anh quyết định, lại nghĩ lại, biểu cảm có chút kỳ lạ: "Cậu không muốn thấy hắn?"
"Đương nhiên không muốn, tối hôm qua con gọi chú ấy qua đây, chú ấy trông rất miễn cưỡng. Lúc ở bệnh viện đã dặn chú ấy hỏi ít thôi mà lại không nghe, nếu không phải chú ấy có quan hệ tốt với cha con thì con đã bảo cha đổi người khác rồi."
Tạ Hà hơi nhướng mày, nghĩ thầm đứa nhỏ này lại còn khá thù dai nữa, trấn an cậu: "Được được, đều là chuyện nhỏ, đừng để trong lòng."
"Có phải trong mắt chú chuyện gì cũng tính là chuyện nhỏ hay không?" Tạ Hành Dữ vì câu nói này của anh mà nghĩ đến điều gì đó, đột nhiên trở nên nghiêm túc, giọng cậu rất nhẹ nhàng nhưng lại vô cùng rõ ràng "Cả Chu Diệp ở tiệc rượu, làm trò lớn tiếng nghị luận chửi bới chú trước mặt nhiều người, lẫn nghi phạm hạ thuốc vào rượu vang đỏ vu oan hãm hại chú, trong mắt chú tất cả nhưng việc này đều gọi là 'chuyện nhỏ'?"
Bạn thấy sao?