🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Hoàn] Nhân Vật Phản Diện Ốm Yếu Không Muốn Nỗ Lực – Lộc Thập

[Hoàn] Nhân Vật Phản Diện Ốm Yếu Không Muốn Nỗ Lực – Lộc Thập


Chương 14: Hắn chua quá rồi

Tác giả: Lộc Thập

Edit: Sâm Sâm

***

Tạ Cẩn lặng lẽ đóng cửa lại, lui về phòng khách, trầm tư ngồi trên ghế sô pha.

Đúng là y đã nhờ Tạ Hành Dữ chăm sóc cho Tạ Hà, nhưng "sự chăm sóc" mà y nói là sự chăm sóc thuần túy, và nó không bao gồm những hành động như "nắm tay người ta không rời" và "nhìn chằm chằm một cách thâm tình".

Lại nói... Con trai y dường như chưa từng tìm bạn gái, đến tận bây giờ y vẫn không biết Tạ Hành Dữ thích kiểu con gái như thế nào, cậu cũng chưa bao giờ tỏ ra quan tâm đến người khác giới nào.

Không lẽ... Trước giờ Tạ Hành Dữ không thích con gái?

Tạ Cẩn dựng hết cả tóc gáy, tam quan lúc này đã hơi méo mó. Y càng nghĩ càng thấy hành động và biểu tình của con trai mình không thích hợp, nhìn thế nào cũng không thấy chỉ đơn thuần là bộ dáng quan tâm người nhà.

Tặng quà rồi thêm cả chăm sóc, tên nhóc này không thật sự có ý với chú nhỏ của mình đấy chứ?

Tạ Cẩn khó khăn nuốt nước bọt, tự an ủi bản thân rằng không sao đâu, con trai y có chừng mực, ngay cả khi nó thực sự không đúng mực... Vậy thì y cũng không thể cưỡng ép điều chỉnh xu hướng tính dục của người khác.

Hơn nữa, Tạ Hà không có quan hệ huyết thống với bọn họ, nếu việc kia là sự thật... Vậy cũng... Ừm...

Tạ Cẩn thật sự không nghĩ nổi nữa, y đột nhiên nhào vào bàn trà rót cho mình một cốc nước lớn.

Khương Hoài đang ngủ gà ngủ gật trên sô pha, nghe thấy tiếng động không khỏi mở to mắt nhìn y: "Mặt anh làm sao thế, xảy ra chuyện gì sao?"

"Không sao." Tạ Cẩn ép mình bình tĩnh lại: "Cậu lên lầu ngủ đi, có rất nhiều phòng trống."

Khương Hoài không động đậy, chỉ trở mình: "Không cần, tôi ở tạm đây là được."

Tạ Cẩn không khuyên hắn nữa, xoay người đi lên trên tầng.

Có vẻ như y phải chú ý nhiều hơn đến thằng nhóc Tạ Hành Dữ này mới được.

*

Khi Tạ Hà tỉnh lại thì trời đã hửng sáng.

Bởi vì tiêm thuốc hạ sốt, nhiệt độ cơ thể của anh hoàn toàn hạ xuống, đầu óc trở nên minh mẫn hơn bao giờ hết, thân thể cũng trở nên thư thái hơn, ngoại trừ có chút yếu, hầu như không có khó chịu gì lớn.

Anh đang định đứng dậy thì đột nhiên phát hiện bên cạnh có người, quay đầu lại liền nhìn thấy Tạ Hành Dữ ngồi ở bên giường, vậy mà lại ngủ ở nơi đó.

Ánh mắt Tạ Hà xẹt qua một tia kinh ngạc.

Anh vội vàng sờ kính từ đầu giường để đeo vào, thấy Tạ Hành Dữ nằm bất động ở đó, tựa hồ rất mệt mỏi nên mới ngủ thiếp đi.

Tên nhóc này không phải ngồi bên giường trông anh cả một đêm đấy chứ?

Nhìn thấy bộ dạng này của cậu, Tạ Hà có hơi đau lòng, đồng thời nhớ lại lúc trước cậu bị anh chất vấn chuyện ngủ trên giường mình vì lo anh đau dạ dày sau khi uống say, trong lòng không khỏi có chút áy náy, thầm nói đứa nhỏ này quá cứng rắn rồi, thà nằm sấp ngủ còn hơn lên giường.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...