Chương 13: Chú nhỏ thật sự được làm từ thủy tinh
Tác giả: Lộc Thập
Edit: Sâm Sâm
***
Khương Hoài nào dám nói mình không cảm động, hắn nhìn Tạ Hành Dữ đưa nhiệt kế, không nói gì cầm ống nghe làm kiểm tra đơn giản với Tạ Hà: "Có ho khan không?"
Tạ Hành Dữ: "Không nghe thấy."
"Cậu ấy dính cảm lạnh bình thường, cũng không có triệu chứng gì khác. Tôi sẽ giúp cậu ấy hạ sốt trước."
"Không cần xét nghiệm máu sao?"
"...Vậy sao cậu không trực tiếp đưa cậu ấy đến bệnh viện cấp cứu luôn đi?" Khương Hoài còn đang u oán vì bị người khác quấy rầy giấc ngủ giữa đêm hôm khuya khoắt "Cậu chờ lát, tôi ra xe lấy chút đồ."
Tạ Hành Dữ không nói nữa, năm phút sau Khương Hoài trở lại, trên tay cầm một hộp thuốc và hồ sơ bệnh án trước đó của Tạ Hà.
Bệnh án là do Tạ Cẩn cung cấp, hắn đã đọc qua trước đó, lúc này mới xem kỹ lại, không phát hiện ra tiền sử dị ứng, vì vậy hắn lấy một viên thuốc trong hộp thuốc ra và nói: "Cởi quần."
Tạ Hành Dữ hơi sửng sốt: "Cái gì?"
"Cởi quần cho cậu ấy để tiêm." Khương Hoài búng búng ống tiêm, từ trong kim tiêm chảy ra một giọt thuốc lỏng "Nhanh lên, đừng chần chừ, làm sớm hạ sốt sớm."
Tạ Hành Dữ nhìn qua Tạ Hà đang nằm bất động trên sô pha, không hiểu sao hơi chùn lại: "Chú ấy là bệnh nhân của chú, hay là... chú làm đi?"
"Hả?" Khương Hoài vô cùng ngạc nhiên "Cậu là người nhà của cậu ấy, đương nhiên là cậu làm chứ. Cậu đến bệnh viện tiêm thuốc hạ sốt còn muốn bác sĩ giúp cậu cởi quần sao?"
Tạ Hành Dữ thầm nói cậu chưa đi bệnh viện tiêm thuốc hạ sốt bao giờ, hơi do dự một chút nhưng vẫn tiến lên đỡ Tạ Hà: "Chú nhỏ, chú nhỏ dậy một chút."
Tạ Hà nửa tỉnh nửa mơ không để ý tới cậu, sau đó anh cảm giác được có bàn tay đang cởi quần của mình, thần kinh nóng bỏng lập tức bị kích thích có chút sức sống, cả người giật nảy mình, giữ lại tay đối phương: "Ai?"
"Là con." Tạ Hành Dữ nói khẽ "Tiêm thuốc hạ sốt cho chú nhỏ."
Tạ Hà nghe được giọng nói của cậu, trong đầu tự động hiện lên ý nghĩ "Người này có thể tin tưởng", chút sức lực trên người cũng tan mất, không còn vùng vẫy nữa.
Sau đó anh cảm thấy mông mình lạnh ngắt, tiếp theo là cảm giác đau đớn của kim tiêm và thuốc đâm vào da thịt, anh không kìm được rên lên một tiếng, mơ mơ màng màng nói: "Đau."
"Một lúc nữa sẽ không đau." Tạ Hành Dữ an ủi anh như đang xoa dịu một động vật nhỏ bị thương, nhẹ nhàng dùng ngón tay ấn vào tăm bông "Khi cơn sốt hạ xuống, chú nhỏ có thể yên tâm đi ngủ rồi."
Khương Hoài tiêm xong, ngồi trên sô pha ngáp một cái, không biết đêm nay có về nhà được không.
Lúc này, hắn đột nhiên nghe thấy phía sau có giọng nói: "Mọi người đang làm gì vậy?"
Bạn thấy sao?