🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Hoàn] Nhân Vật Phản Diện Ốm Yếu Không Muốn Nỗ Lực – Lộc Thập

[Hoàn] Nhân Vật Phản Diện Ốm Yếu Không Muốn Nỗ Lực – Lộc Thập


Chương 10: Cún nhỏ Tạ rất dễ thương

Tác giả: Lộc Thập

Edit: Sâm Sâm

***

Tạ Hà ủ rũ đi về phía trước, không để ý đến biểu cảm của cậu, cũng không nghe kỹ giọng điệu của cậu, thuận miệng nói: "Đó không phải là điều nên làm sao? Thích hai người cùng một lúc. Gọi là chân đạp hai thuyền."

Tạ Hành Dữ hơi khựng lại, không ngờ lại không đạt được hiệu quả như mong muốn, không khỏi thất vọng, trầm mặc một hồi, đổi ý nói: "Ý của chú là, chú cũng sẽ toàn tâm toàn ý đối với người chú thích sao?"

Tạ Hà quay đầu lại, kinh ngạc liếc nhìn cậu, thầm nghĩ bọn trẻ ngày nay làm sao lại đưa ra những giả thiết vô nghĩa như vậy: "Đây không phải là phẩm chất đạo đức cơ bản à?"

Có điều mệnh đề này vốn sẽ không thành lập.

Anh sẽ có người mình thích sao? Bất kể là khi còn sống hay bây giờ, anh dường như chưa bao giờ có ý định yêu đương.

Trong khi hai người đang nói chuyện, điện thoại di động của Tạ Hành Dữ đột nhiên đổ chuông, cậu nói "Chú nhỏ đợi chút" rồi nghe máy: "Dạ, cha?"

Không biết Tạ Cẩn nói gì mà sắc mặt Tạ Hành Dữ hơi đổi, đôi lông mày cũng nhăn lại: "Sao lại như vậy... Vâng, con biết rồi."

Tạ Hà lộ vẻ nghi hoặc: "Chuyện gì xảy ra vậy?"

Tạ Hành Dữ: "Cha bảo chúng ta đến cục cảnh sát một chuyến, nói là... Đã bắt được kẻ bỏ thuốc vào trong rượu buổi tiệc tối hôm đó, nhưng gã nói là gã làm theo... sai khiến của chú nhỏ."

"Hả?" Tin tức này thực sự khiến Tạ Hà hơi kinh ngạc, mắt anh mở to ra: "Làm theo sai khiến của tôi mà tôi còn ngăn gã lại rồi đuổi gã suốt cả một đường à, tôi có bệnh sao?"

Tạ Hành Dữ thở dài: "Thật ra cảnh sát cũng không tin, nhưng gã nói như vậy nên vẫn cần hỏi ý chú một chút, là thủ tục mà thôi. Chúng ta phối hợp điều tra một chút cũng không có gì to tát."

Cậu bỗng nhiên cười lạnh: "Chỉ có điều, gã vu oan ham hại như thế, chúng ta không thể nhẹ nhàng tha thứ cho gã được. Vốn dĩ chỉ là gây án chưa thành, bây giờ..."

Tạ Hà nghe được mấy chữ "vu oan hãm hại", trong lòng đột nhiên dao động: "Cậu tin tôi trong sạch sao?"

Tạ Hành Dữ nghe vậy có hơi tức giận: "Chú nhỏ nói gì vậy, con không tin chú không lẽ lại đi tin một kẻ tình nghi không biết nhảy ra từ chỗ nào sao?"

Tạ Hà mím môi, chột dạ nhắm mắt lại: "Vậy chúng ta đi thôi."

Tuy rằng chuyện này thật sự không liên quan gì tới anh nhưng nguyên chủ quả thực không phải người tốt. Nếu anh không xuyên vào đây, nguyên chủ còn làm chuyện tệ hơn so với kẻ tình nghi.

Ban đầu Tạ Hành Dữ suýt chút nữa bị nguyên chủ giết chết, bây giờ cậu tin tưởng anh như vậy, nếu một ngày nào đó nguyên chủ trở về, vậy...

Tạ Hà không dám nghĩ thêm chút nào nữa, vội vàng chấm dứt giả thiết kinh khủng này. Anh chỉ nghĩ đến việc nếu nguyên chủ trở về có thể buông bỏ khúc mắc ở bên gia đình thật tốt, nhưng không tính đến chuyện nếu hắn không muốn làm như vậy thì mọi việc sẽ phát triển tiếp như thế nào.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...