Chương 92: Kết thúc
Bệnh Yêu - Đằng La Vi Chi
Editor: Hedy
~*~
13.09.2020
ĐÃ ĐƯỢC CẬP NHẬT TRÊN WP - ĐÃ GỠ PASS
_______________
"... Anh muốn trở thành một con rồng hung ác, giành lấy những thứ tốt nhất trên thế giới cho em, để dù cho một ngày nào đó anh không ở bên cạnh em thì cũng không ai được bắt nạt em."
***
Trên đường trở về, Giang Nhẫn vẫn luôn không nói một câu.
Hết thảy những điên cuồng của anh dường như đều tan biến theo băng tuyết của tháng Mười Hai. Mạnh Thính giữ chặt hai tay anh, vốn dĩ định đi bộ về từ hành lang bệnh viện. Mạnh Thính còn phải ở lại đây vài ngày nữa, chân của Giang Nhẫn còn chưa tịnh dưỡng cho tốt thì đã bị đả thương thêm một lần nữa.
Mạnh Thính ra dấu cho vệ sĩ, cất tiếng nói khàn khàn: "Ừm, tìm một chiếc xe lăn, đến đẩy anh ấy đi."
Bàn tay đang nắm chặt lấy tay cô bỗng nhiên xiết chặt lại rồi lập tức buông ra.
Mạnh Thính nắm chặt lấy bàn tay của người con trai: "Sao vậy?"
"Rốt cuộc em có hiểu không?" Anh giảm âm điệu xuống, gần như là gầm nhẹ, "Bản báo cáo kia là thật, tinh thần của anh không được bình thường. Tâm lý có vấn đề, anh chẳng khác gì những kẻ tâm thần điên loạn kia!"
Giọng nói của anh bị kéo căng rồi vỡ vụn, ráo riết nhìn chằm chằm vào đôi mắt của cô: "Những thứ mà bọn họ tìm được cũng là thật! Anh đã mang theo mấy thứ đó đi tìm Văn Duệ, suýt nữa thì anh đã..."
Mạnh Thính không muốn nghe anh tự sỉ nhục bản thân mình nữa, cô cắt ngang lời anh: "Giang Nhẫn, em đều biết hết."
Trong phút chốc anh chợt yên tĩnh lại.
Trên hành lang bệnh viện chỉ có hai người bọn họ, vệ sĩ rất nhanh đã quay về, đặt xe lăn xuống rồi mau chóng rời đi.
Cô dìu anh ngồi xuống, thân thể người con trai cứng ngắc như sắt thép, dùng phương thức im lặng để giằng co với cô.
Mạnh Thính có chút bất đắc dĩ: "Em đều biết hết rồi, vậy nên anh lại muốn nói lời chia tay với em nữa hay sao?"
Hai chữ kia làm tim anh nhói đau, anh đột nhiên ôm chầm lấy cô.
Trải qua một đêm giày vò, phía sau hai người họ là ánh mặt trời đang chuẩn bị thức giấc.
Nghe nói khi tuyết bắt đầu tan dần thì tiết trời sẽ ngày một lạnh hơn.
Cô muốn nghe quyết định của anh.
Tất cả đều đã thay đổi, bọn họ rồi sẽ trưởng thành, tuy nhiên có một thứ vẫn luôn vẹn nguyên không đổi thay kể từ lúc mặt trời mọc đến lúc mặt trời dần buông, từ kiếp trước đến kiếp này.
Bình luận