Chương 91: Bệnh lý
Bệnh Yêu - Đằng La Vi Chi
Editor: Hedy
~*~
06.09.2020
ĐÃ ĐƯỢC CẬP NHẬT TRÊN WP - ĐÃ GỠ PASS
_______________
"Người giám hộ của anh ấy, Mạnh Thính."
***
"Giang Nhẫn, Giang Nhẫn."
Tên của anh được đặt là "Nhẫn", bởi vì khi sinh ra anh khóc rất dữ dội, tiếng khóc vừa yếu ớt vừa khàn khàn, tựa như bị đứt đoạn.
Anh khóc như vậy vì sinh ra đã mang bệnh, sau này khi trưởng thành, có lẽ bởi vì cái tên gọi này mà anh không bao giờ khóc lần nào nữa.
Giang Nhẫn đã từng nghĩ đến, nếu sau này anh có con, nhất quyết sẽ không bao giờ đặt cho con mình một cái tên tàn khốc như thế.
Trong lòng tựa như có một thanh đao, không một giây một phút nào thôi ngừng đau.
Có lẽ đời này anh sẽ không thể nào có con được nữa.
Bác sĩ nói, nếu trong vòng một tuần mà Mạnh Thính không tỉnh lại thì cả đời này sẽ không còn hy vọng mở mắt lần nào nữa.
Anh nghiêng đầu, tựa người vào cạnh cửa nhìn cô.
Ánh nắng mùa đông tháng Mười Hai đã buông xuống, nhưng cô thì vẫn tĩnh lặng.
Sắc mặt cô tái nhợt, lấn át cả màu da trắng nõn lúc ban đầu, mong manh dễ vỡ như ngọc lưu ly. Hôm nay là ngày thứ bảy cũng là ngày cuối cùng rồi, cô vẫn yên lặng mà ngủ như thế, chậm chạp không chịu tỉnh lại.
Chiếc xe con kia bị trượt xuống sườn núi đã được chắn lại bởi hàng cây, Văn Duệ và cô cùng bị rơi ra từ bên trong.
Văn Duệ đã được cứu sống, nhưng cô vẫn không tỉnh lại.
Giang Nhẫn lạnh lùng giật khóe môi, anh biết mà, trên đời này từ trước đến giờ không hề có sự công bằng.
Văn Duệ đã bị giám sát, chờ khi vết thương của hắn hồi phục liền áp giải hắn đến tòa án.
Mạnh Thính vẫn lẳng lặng nằm ở đó, không khóc không nháo, cũng sẽ không còn dịu dàng gọi Giang Nhẫn nữa.
Giang Nhẫn đi từng bước cà nhắc sang. Anh bò lên trên giường, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng.
"Mạnh Thính, em đã hai mươi tuổi rồi đó." Trên gò má của cô có một vết bầm nhẹ, giờ đã kết vảy, nhưng nó không làm ảnh hưởng đến dung nhan xinh đẹp tinh xảo của cô, anh nói, "Vốn là đợi em về rồi, anh sẽ tổ chức sinh nhật cho em."
Đôi môi cô không chút khí sắc, hàng mi dài vô lực rũ xuống.
Đầu ngón tay anh chạm vào khuôn mặt của cô, lan tỏa một chút ôn nhu khác thường: "Không sao, chúng ta sẽ cùng nhau chúc mừng sinh nhật nhé, em đợi anh, tối nay anh sẽ quay lại."
Bình luận