Chương 88: Lấn sang
Bệnh Yêu - Đằng La Vi Chi
Editor: Hedy
~*~
16.08.2020
ĐÃ ĐƯỢC CẬP NHẬT TRÊN WP
_______________
Đã nói là không được lấn qua bên này rồi mà, em có thể nghe lời một chút được không vậy?
***
—Truyện được edit & đăng tại hedyhomies.wordpress.com và Wattpad (@HedyDuong), nếu bạn đọc ở một trang web khác không phải 2 nhà trên tức là đã đọc truyện ở trang copy lậu, vui lòng không ủng hộ những trang web này mà hãy ủng hộ cho chính chủ, xin cảm ơn—
Chờ khi Mạnh Thính ngủ rồi, Giang Nhẫn mới gọi điện cho Cao Nghĩa bên kia.
Cao Nghĩa đang rất phấn khích, trong vòng hai năm gần đây, từng giây từng phút một ông luôn luôn tìm kiếm những y bác sĩ trình độ bậc nhất hàng đầu, hy vọng có thể chữa trị khỏi cho cái chân bị tổn thương của Giang Nhẫn. Không chỉ riêng mình ông là đang kiếm tìm mà ngay cả Giang Quý Hiển cũng tích cực tìm kiếm.
Vị bác sĩ nước ngoài này là do Giang Quý Hiển tìm được, Giang Nhẫn không quay về Giang gia nữa, Giang Quý Hiển cũng không có cách nào, đành phải nhờ cậy Cao Nghĩa – người vốn là cấp dưới ngày xưa của mình. Ông ho khan một cái, "Ông mau đi nói với nó bảo nó hãy đi thử xem, nếu có thể chữa trị được thì hãy ráng hết sức mà chữa trị."
Tuy rằng Cao Nghĩa đã truyền đạt đến Giang Nhẫn những lời này rồi, nhưng Giang Nhẫn nói rằng cần phải suy nghĩ lại một chút.
Kết quả buổi tối Giang Nhẫn gọi điện đến nói là: "Hủy bỏ lịch hẹn trước đó đi."
Cao Nghĩa còn cho là mình nghe lầm, "Giang tổng, cậu không chữa trị vết thương ở chân sao?"
"Tạm thời không trị."
Khoan nói đến việc làm thế nào trả lời lại cho Giang Quý Hiển, mà đến cả Cao Nghĩa cũng không thể nào lý giải được anh đang nghĩ gì nữa! Giang Nhẫn vô cùng để ý đến cái chân của mình, vậy mà sao đột nhiên lại không muốn chữa trị nữa.
Cao Nghĩa nói: "Yên tâm, công ty bên đó tôi đã tìm hiểu kĩ rồi, cậu đến đó giải phẫu cũng không mất bao lâu đâu, có thể trở về nước tịnh dưỡng. Vị bác sĩ này đáng tin cậy lắm, trước đó có người bị nát hết xương đùi vậy mà sau này cũng đã được chữa khỏi gần như là hoàn toàn."
Giang Nhẫn vẫn nhàn nhạt đáp: "Được rồi, cứ như vậy đã."
Cao Nghĩa nhíu mày, Giang Nhẫn đây là không phải vì chuyện của công ty mà như vậy.
Ngay đến cả cái chân bị thương tổn mà còn không chịu đi chữa trị, như vậy chỉ có thể nói lên một điều là, có một thứ còn quan trọng hơn cả cái chân của cậu ấy.
Là Mạnh Thính.
Buổi sáng khi Mạnh Thính đi học, Giang Nhẫn đội mũ kĩ càng cho cô, gió tuyết bên ngoài trời rất lạnh. Khu nhà của họ cách trường học rất gần, anh cũng không cần phải lái xe đưa cô đến trường.
Bình luận