Chương 84: Ông chủ lớn
Bệnh Yêu - Đằng La Vi Chi
Editor: Hedy
~*~
19.07.2020
ĐÃ ĐƯỢC CẬP NHẬT TRÊN WP
_______________
Biểu cảm của mấy sinh viên trí thức kia chắc chắn sẽ thú vị lắm đây.
***
---Truyện được edit & đăng tại hedyhomies.wordpress.com và Wattpad của nhà. Nếu bạn đọc truyện ở các trang web khác ngoài 2 trang nói trên tức là bạn đã đọc ở các trang copy lậu, vui lòng không ủng hộ, không đọc truyện ở các trang web này mà hãy ủng hộ cho chính chủ, xin cảm ơn---
***
Tiết trời vào buổi sáng tháng Mười mang theo ý lạnh nhàn nhạt, đã gần một năm rồi Mạnh Thính không gặp được Giang Nhẫn, giờ phút này khi gặp lại, cô bỗng ngây ngẩn cả người.
Hơn nửa năm trước Giang Nhẫn vẫn phải mỉm cười tiếp đón, kính rượu các vị lão tổng ở Tiểu Cảng Thành.
Mà ngay bây giờ đây, người con trai với mái tóc đen cắt gọn gàng, thắt một chiếc cà vạt vô cùng chỉn chu, mặc trên người bộ âu phục được cắt may hoàn hảo, mở cửa bước xuống chiếc xe Bentley sang trọng. Từ đầu đến chân đều toát ra khí chất của một người thành danh, phát đạt.
Anh nhếch khóe môi, nhìn cô đang từ từ tiến lại gần.
"Sao vậy, không nhận ra anh nữa rồi à?"
Cô gật đầu, nhìn chăm chú vào anh không buồn chớp mắt.
Giang Nhẫn ở trước mặt cô bây giờ không giống với chàng thiếu niên mang theo chút tự ti trong quá khứ nữa, ngược lại anh cực kỳ giống với người trong trí nhớ của cô, một doanh nhân xa lạ lạnh lùng.
Lạnh lùng không hề thích cười, mỗi động tác giơ tay nhấc chân đều mang theo sự tàn nhẫn vô tình.
Trong lúc nhất thời cô có chút không dám nhìn anh.
Dường như đã đi qua một cánh cửa của thời gian, Mạnh Thính từng chút một chứng kiến anh trưởng thành. Nhưng cô vẫn còn quẩn quanh trong từng năm tháng trôi qua, tựa như bị bao vây bởi từng tầng tầng lớp lớp sương mù không tài nào nhìn thấu được kiếp trước kiếp này.
Giang Nhẫn nhíu mày.
Cho đến giờ phút này cảm giác khẩn trương thấp thỏm của anh vẫn còn chưa biến mất, đến mức trên mặt anh không có lấy một ý cười nào. Một khi anh không cười, liền sẽ khiến cho người ta cảm thấy thật xa cách và lạnh lẽo.
Mạnh Thính nghiêng đầu, đưa mắt nhìn anh đã đổi chiếc xe mới, cảm thấy người con trai này trưởng thành thật là nhanh chóng.
Trên tay anh còn đeo một chiếc đồng hồ sang trọng có tiếng.
Thậm chí Mạnh Thính còn không dám chạy nhào vào trong ngực của anh.
Bình luận