Chương 78: Chảy máu mũi
Bệnh Yêu - Đằng La Vi Chi
Editor: Hedy
~*~
07.06.2020
ĐÃ ĐƯỢC CẬP NHẬT TRÊN WP
_______________
"Trời nóng quá, bốc hỏa, sau này em ít mua khoai tây chiên và bắp rang lại đi!"
***
---Truyện được edit & đăng tại hedyhomies.wordpress.com và Wattpad của nhà. Nếu bạn đọc truyện ở các trang web khác ngoài 2 trang nói trên tức là bạn đã đọc ở các trang copy lậu, vui lòng không ủng hộ, không đọc truyện ở các trang web này mà hãy ủng hộ cho chính chủ, xin cảm ơn---
***
Mạnh Thính vô cùng vất vả nhịn cười.
Cô vội vàng hỏi anh: "Anh vẫn chưa trả lời em là mua cái gì nữa đó?"
Giang Nhẫn đã đến thành phố B chưa được mấy ngày thì Cao Nghĩa bên kia liên tục hối thúc, anh cúi đầu xem đồng hồ, bây giờ đã 21giờ 35 phút rồi, chỗ này cách trường học của cô hơn bốn mươi phút đường xe.
Anh nói: "Sữa bò, khăn mặt, bàn chải đánh răng, đồ ăn. Mấy thứ khác anh nghĩ không ra, em cứ xem đó mà làm."
Mạnh Thính gật đầu một cái.
Cô hiểu đám con trai thường không thích mua sắm, chỉ xem Giang Nhẫn đi theo như người phụ giúp. Thế là cô mua một chiếc khăn mặt màu tối và một bàn chải đánh răng, Giang Nhẫn nhìn thấy chỉ nhàn nhạt liếc qua, không lên tiếng.
Mạnh Thính nghĩ lát nữa còn phải xem phim, vậy nên cô đi mua thêm bắp rang và khoai tây chiên.
Cô rất chu toàn, trong lòng tính toán từng con số, Giang Nhẫn đã rất cực khổ rồi, cô thầm nghĩ phải cố gắng dùng tiền của anh ít đi mới được. Tuy nhiên không thể khiến cho anh chàng này khó chịu, thế là cô mua những món chất lượng khá tốt, có điều không nhiều lắm.
---Truyện được edit & đăng tại hedyhomies.wordpress.com và Wattpad của nhà, vui lòng không ủng hộ, không đọc truyện ở các trang copy lậu mà hãy ủng hộ cho chính chủ, xin cảm ơn---
Giang Nhẫn đưa tay cầm một túi quần lót của nữ loại dùng một lần ném vào xe đẩy hàng.
Mạnh Thính ghé người vào tấm kính nhìn chăm chú vào từng con cá vàng trong đó, sóng nước lấp lánh khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của cô như sáng bừng lên, cô vui vẻ nói: "Giang Nhẫn, hai chú cá vàng ở nhà em lớn lên nhiều lắm rồi đấy. Còn hoạt bát hơn những con cá trong này nữa."
Anh nghe cô nói mà trong lòng mềm mại.
Hai con cá kia là anh tặng cô vào ngày sinh nhật. Cô bắt không được bọn chúng, anh chỉ tiện tay mà đã gom được một bể cá vàng kia. Không nghĩ đến cô còn nuôi chúng tốt như vậy.
Sau khi đi dạo xong một vòng siêu thị, đến lúc tính tiền, Giang Nhẫn lên tiếng trước: "Em ra ngoài trước đợi anh."
Lúc tính tiền anh lấy cái túi quần lót dùng một lần cho nữ ra khiến nhân viên siêu thị mỉm cười đầy thiện ý.
Bình luận