Chương 63: Ẩn nhẫn
Bệnh Yêu - Đằng La Vi Chi
Editor: Hedy
~*~
01.03.2020
ĐÃ ĐƯỢC CẬP NHẬT TRÊN WP
_______________
Cuối cùng bọn họ cũng đã hiểu, lý do vì sao Giang Nhẫn lại chia tay với Mạnh Thính rồi.
***
Chuyện Giang Nhẫn bị thương đám người Hạ Tuấn Minh cũng có biết, mấy ngày nay ở trường học đám người họ cũng không còn tụ tập ăn chơi nữa, ai nấy đều lặng yên hút thuốc, cực kỳ im lặng, chỉ trong phút chốc đã trở nên chín chắn không ít. Thậm chí giáo viên chủ nhiệm của bọn họ còn có chút không thích ứng được với sự thay đổi của đám thiếu niên siêu cá biệt này.
Hạ Tuấn Minh tức giận ném phăng hộp thuốc lá đã trống không đi, "Thật sự nghiêm trọng đến vậy sao?"
Phương Đàm lắc đầu: "Cũng không rõ lắm, chúng ta đi xác nhận lại đi."
"Mày nói xem cái bệnh viện bên đó, bản thân mình không có bệnh nhưng bọn họ có thể bịa ra một đống bệnh lý, tao mới không tin chân của anh Nhẫn thật sự có vấn đề gì đó đâu."
Những người còn lại đều không lên tiếng, dù gì cũng là trần nhà đổ sụp xuống đè lên, con người làm bằng máu thịt làm sao có thể đối chọi lại được xi măng và cốt thép chứ?
Bị một thứ đồ nặng như vậy nện xuống người, Giang Nhẫn không trực tiếp ngất đi tại chỗ đã là một kỳ tích rồi.
"Ngày mai anh Nhẫn rời đi rồi sao? Chúng ta có đi tiễn không?"
"Thôi đừng, anh ấy dặn đừng đến."
Cho dù là với tính tình như của Hạ Tuấn Minh dạng này đi chăng nữa cũng cảm thấy chua xót trong lòng. Không một ai nói câu nào, mới năm kia đám người bọn họ còn đùa giỡn hỏi anh Nhẫn thật sự nghiêm túc đó sao, khi đó Giang Nhẫn trầm mặc không đáp, nhưng càng về sau đó, ai ai cũng đều biết được anh nghiêm túc đến chừng nào.
"Thôi không sao đâu, không sao đâu mà." Hà Hàn làm nóng bầu không khí, "Nhất định sẽ khá hơn thôi."
Đúng vậy, dù có thế nào thì nhất định sẽ khá hơn thôi.
Thành phố H chỉ có một sân bay, nhưng Mạnh Thính đã đợi ở phi trường rất lâu rồi, nhưng vẫn không tìm được bóng dáng Giang Nhẫn. Chỉ nhìn từng chiếc máy bay một, hạ xuống rồi lại cất cánh.
Ngày hôm đó Mạnh Thính khóc dữ dội như vậy, Thư Chí Đồng cũng đại khái đoán ra được một vài điều, nhưng ngoại trừ thở dài ra thì ông không có cách gì.
Sau đó Thư Chí Đồng đi cùng với Mạnh Thính đến Cục Phòng Cháy Chữa Cháy một chuyến, trao cờ thưởng cho những chiến sĩ đã cứu cô.
Anh chàng lính cứu hỏa trẻ tuổi chất phác cười: "Không phải là anh đâu, là một chàng trai đã cứu em. Chân của cậu ấy bị đập trúng gây nên tổn thương, không thể đứng lên nổi, còn em thì hôn mê bất tỉnh nằm ở trong ngực cậu ấy."
Bình luận