🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 44: Không cứu nổi

Bệnh Yêu - Đằng La Vi Chi

Editor: Hedy

~*~

13.10.2019

ĐÃ ĐƯỢC CẬP NHẬT TRÊN WP

_______________

...không cứu nổi. Đồ lưu manh!

***

Thư Dương dĩ nhiên không cần phải đi bệnh viện, Giang Nhẫn đã sớm thu hồi nắm đấm nên cũng không xảy ra chuyện gì.

Nhưng mà tất cả mọi người đều không muốn cùng với Giang Nhẫn trở về nhà.

Giang Nhẫn bị ghét bỏ, nhưng không thèm có chút bận tâm nào, anh nói với Mạnh Thính: "Hôm nào đi học, anh mang quà cho em nhé?"

Mạnh Thính nói không cần.

Giang Nhẫn cũng không cảm thấy bị ghét bỏ gì, bọn họ đón xe về tiểu khu, còn anh quay về nhà trọ của mình.

Mạnh Thính và Thư Dương về đến nhà, Thư Dương mới lên tiếng hỏi cô: "Chị với anh ta..."

Mạnh Thính thay xong giày, Thư Dương đã nhìn thấy cảnh tượng kia rồi cho dù bây giờ cô có nói gì đi nữa cũng không ổn lắm, Mạnh Thính chỉ có thể nhỏ giọng nói: "Chị có chừng mực."

Thư Dương cụp mắt, không hỏi gì nữa.

Nếu như chuyện này xảy ra trên người Thư Lan, là một người anh trai sinh đôi, Thư Dương sẽ nghiêm khắc yêu cầu nó phải chia tay với người kia ngay. Nhưng chuyện này lại xảy ra trên người Mạnh Thính, cậu và Mạnh Thính cùng nhau lớn lên, Thư Dương rất hiểu người chị gái này không bao giờ khiến người khác lo lắng này.

Mạnh Thính không phải Thư Lan, không thể nào đi trêu chọc thiếu niên cao lớn không ổn định hung ác như sói con Giang Nhẫn kia được.

Ngày hôm sau Mạnh Thính đã đến trường.

Cô lấy từ trong ba lô ra rượu hoa lê mà bà ngoại làm tặng cho Triệu Noãn Chanh, rượu hoa được đựng bên trong bình sứ màu trắng, xinh xắn và ngát hương.

Mạnh Thính thấy rất vui, trước kia khi Triệu Noãn Chanh về quê nhà đều sẽ mang về cho cô chút quà, đây là lần đầu tiên cô tặng cho Triệu Noãn Chanh đặc sản quê mình, rốt cuộc cô cũng chỉ là một thiếu nữ mười bảy tuổi, có thêm một mái nhà thứ hai khiến cô rất vui vẻ, cười nói: "Đây là đặc sản quê hương của tớ, nhưng độ cồn có hơi cao chút, cậu không được uống nhiều nha, mang về cho chú dì nếm thử."

Triệu Noãn Chanh sờ sờ lên bình rượu hoa lê, vô cùng kinh ngạc: "Thứ này thật là trâu bò nha."

Mạnh Thính xin nghỉ tương đối dài, vậy nên bài vở mấy ngày nay cực kỳ nhiều, cô phải chép lại tất cả, nhất định phải hoàn thành xong xuôi hết bài vở còn thiếu. Còn phải suy nghĩ về chuyện trang phục múa nữa.

Tiền của cô đều đã sử dụng hết rồi, nếu muốn khiêu vũ mà không có giày và trang phục để múa là không được.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...