Chương 27: Kiểm điểm
Bệnh Yêu - Đằng La Vi Chi
Editor: Hedy
~■□~
26.06.2019
ĐÃ ĐƯỢC CẬP NHẬT TRÊN WP
_________________
Giang Nhẫn làm những điều này chỉ đơn giản vì muốn 'cô ấy' có thể nghe được.
***
Mạnh Thính không biết giải thích như thế nào, hồi lâu sau mới khẽ nói: "Tôi không sợ, anh sẽ có chuyện sao?"
Trong mắt anh lấp lánh ý cười, lười biếng lên tiếng: "Dĩ nhiên không rồi. Thằng đó là cái thá gì chứ. Được rồi, mau về lớp đi học sinh giỏi."
Giang Nhẫn nói một cách chắc chắn với điệu bộ không thèm để ý, Mạnh Thính nghe vậy mới thở phào một hơi. Lúc này cô mới giật mình nhận ra mình ra ngoài đã quá lâu, thậm chí còn chưa xin phép nữa. Mạnh Thính ngây người trong chốc lát rồi gật gật đầu. Giang Nhẫn gọi xe đưa cô về trường.
Lúc xuống xe thì đã tan học rồi.
Bên trong sân trường Thất Trung ồn ào, Giang Nhẫn liếc nhìn cô, cũng không xuống xe. Nếu như lúc trước tiếng tăm của anh chỉ có chút kém mà thôi nhưng hiện giờ có thể dùng cụm từ 'hết sức xấu xa' để hình dung.
Nghe nói Trần Thước nằm trong bệnh viện đến giờ vẫn chưa tỉnh.
Mạnh Thính lại không giống, cô xinh đẹp như vậy, khi cười lên dường như toàn bộ tia nắng trên khắp thế gian đều như quấn quýt vây quanh cô.
Đã rất nhiều lần anh tình cờ gặp được cô ở trong đám người, cô tĩnh lặng đến thế nhưng xung quanh lại có vô số người ngắm nhìn.
Anh cũng nhìn cô, thế nhưng anh biết rõ thanh danh của chính bản thân mình, thậm chí anh không thể giống như những người khác cùng cô chào hỏi. Cô không phải hạng người như Thẩm Vũ Tình, càng không phải là Lư Nguyệt.
Cô không ưa anh.
Giang Nhẫn biết rất rõ, trong lòng anh có một cán cân, Mạnh Thính đến đây xem anh, chỉ là bởi vì sự áy náy và đồng cảm. Nếu như không phải vì anh đánh tên rác rưởi kia thì cho dù có ngồi ngây ngốc trong ngục giam, Mạnh Thính cũng sẽ không đến nhìn anh đâu. Nhưng mà mẹ nó, áy náy ư? Anh không thèm cái thứ đó.
Cô là hoa khôi đặc biệt nhất trường Thất Trung.
Chỉ cần ngắm nhìn cô, không cần phải nói thêm lời nào thì đã cảm thấy vô cùng mãn nguyện rồi.
Lúc Mạnh Thính quay đầu lại, thiếu niên tóc đen đã đi vào trường cách vách.
Anh không chút để ý bước vào.
Bảo vệ liếc anh mấy lần, những người xung quanh cũng dồn dập nhìn qua. Tuy rằng ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên, nhưng không ai dám bàn tán về anh, chờ anh đi khỏi rồi mới dám thì thầm to nhỏ: "Giang Nhẫn thật là trâu bò quá đi."
Bình luận