🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 24: Ôm anh đi

Bệnh Yêu - Đằng La Vi Chi

Editor: Hedy

♪♪♪

11.06.2019

ĐÃ ĐƯỢC CẬP NHẬT TRÊN WP.

(*  ̄3)(ε ̄ *)

"Bây giờ thiếu mày tiền thuốc men chính là tao, ông đây chơi với mày đến cùng, yên tâm, phí chôn cất đều đã chuẩn bị xong."

***

Mạnh Thính lắc đầu: "Không cần đâu, tự tôi về được rồi."

Giang Nhẫn hỏi: "Em đem nó đi sửa à?"

Mạnh Thính đương nhiên sẽ không làm vậy.

Giang Nhẫn quay sang chỗ khác, khuôn mặt nghiêm nghị nói: "Nhanh lên nào."

Cô ngập ngừng một lúc lâu rồi đi đến ngồi xuống ghế sau, Giang Nhẫn cong môi: "Ôm chặt vào."

Chân anh hơi dùng sức một chút, nhanh chóng chạy vút đi.

Lúc đầu Mạnh Thính vốn ngồi tuốt đằng sau, càng về sau thì cô càng sợ hãi.

Thiếu niên không biết lấy sức lực từ đâu mà đạp xe như vút bay.

Cô cắn môi, kìm nén đến đỏ cả mặt, khẽ nói: "Giang Nhẫn, anh chạy chậm một chút."

Anh cười vô lại: "Em sợ thì mau ôm anh đi chứ."

Cô mới không ôm anh đấy, cô vịn chặn ghế sau xe. Tốc độ xe nhanh chóng, bánh xe chuyển động nhanh như gió, tốc độ chạy xe đạp mau chóng biến thành tốc độ của một chiếc xe mô tô, khiến cho người ta run rẩy lo sợ.

Anh bẻ tay lái rẽ sang một khúc cua, Mạnh Thính thốt lên một tiếng. Cô gần như có cảm giác rằng mình sẽ bị ném ra ngoài. Sắc trời đen kịt, trên đường phố chỉ có lác đác vài người. Trên vạt áo của thiếu niên mang theo cơn gió, chân dài mạnh mẽ có lực, thiếu nữ không nói tiếng nào, cố hết sức vịn chặt phía sau xe, lặng yên kìm nén nước mắt.

Anh đột nhiên ngừng xe lại.

Chân chống xuống đất, quay đầu nhìn cô. Cơn gió thổi qua nhẹ nhàng, trong không khí phảng phất một ít bụi đất từ những tòa nhà đang được thi công gần đó. Đôi mắt cô sáng trong ướt đẫm, cũng đang ngước lên nhìn anh. Những ngón tay nhỏ nhắn xinh xắn đang nắm chặt đến trắng bệch, đốt ngón tay đỏ bừng, sắp mài rách da.

Mái tóc trước vầng trán của cô bị gió thổi trở nên rối loạn cả lên, có chút chật vật đáng thương. Trong ánh mắt tựa như vì sao nhỏ rơi vào trong nước, vừa sáng trong vừa mềm mại làm cho người ta phải thương hại.

Anh ném đầu xe đi, nắm cằm cô lên, trong đáy mắt tồn tại cơn thịnh nộ nổi lên.

"Chán ghét anh như vậy sao?" Chạm vào cũng không chịu ư?

Mạnh Thính buông lỏng các ngón tay trắng bệch ra, vuốt nhẹ bàn tay của anh, không nói tiếng nào.

Giang Nhẫn cứng đờ một lúc lâu, "Mẹ nó, anh sai rồi có được không? Cho anh xem tay em chút đi, bị đau rồi à?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...