Chương 23: Xấu xa
Bệnh Yêu - Đằng La Vi Chi
Editor: Hedy
♪♪♪
09.06.2019
ĐÃ ĐƯỢC CẬP NHẬT TRÊN WP.
Chương này Hedy cũng ko set pass nhé. Chúc mn đọc truyện vui vẻ.
(*  ̄3)(ε ̄ *)
________________
"Đi thôi, anh đưa em về nhà."
***
Mạnh Thính không tiếp tục khiến bản thân tâm phiền ý loạn nữa, tắt đèn đi ngủ.
Sinh hoạt hằng ngày của cô từ trước đến nay đều theo một khuôn khổ nhất định, luôn luôn ngủ trước 11 giờ đêm. Ngày hôm sau là cuối tuần bỗng truyền đến một tin xấu.
Tuyến xe buýt đến trường học ngừng hoạt động.
Thư ba ba khi nhắc đến chuyện này cũng rất phiền muộn: "Vùng này là khu vực mới giải phóng, bọn họ nói là vì lý do phải thi công tu sửa lại đường phố nên phải đợi đến tháng sau xe buýt mới có thể hoạt động lần nữa."
Thư Dương trầm mặc: "Buổi sáng dậy sớm hơn một chút, đi bộ đến trường vậy."
Thư Lan phủ định lại: "Đường đến trường cũng phải mất đến bốn mươi phút, như vậy sẽ trễ học mất!"
Mạnh Thính giúp Thư ba ba rửa rau, nghe nói vậy trái lại không nói tiếng nào.
Thời gian trôi qua, cô càng nhận thức rõ ràng những sự kiện nhỏ nhặt trong quá khứ, kiếp trước cũng có chuyện xe buýt ngừng hoạt động giống vậy, sau đó Thư ba ba nghĩ cách mượn một chiếc xe đạp và mua thêm một chiếc nữa để ba đứa con của mình có thể đến trường thuận tiện hơn.
Nhưng năm nay giá của một chiếc xe đạp xịn cũng không hề rẻ, Mạnh Thính biết hoàn cảnh gia đình mình khó khăn, dẫu sao cũng chỉ có một tháng, đi bộ cũng không có vấn đề gì.
Thư Lan ầm ĩ vô cùng kịch liệt, thậm chí còn thốt ra câu: "Nếu bắt con phải đi bộ thì ngày mai con không đi học đâu." Đại loại là những lời như vậy.
Thư ba ba nổi trận lôi đình mắng một trận rồi đuổi cô ta ra ngoài. Đến tối lại cười ngoắc tay với đám con: "Các con mau lại đây gặp thành viên mới nào."
Mạnh Thính buông cuốn sách Vật Lý đang cầm trên tay xuống, trong lòng khe khẽ thở dài.
Thư Chí Đồng là một người cha rất dễ mềm lòng, buổi sáng ông mắng Thư Lan, nhưng cũng lo lắng cô ta sẽ đau lòng, đến tối ông liền đi mượn một chiếc xe đạp rồi còn mua thêm một chiếc xe đạp màu xanh da trời nữa.
Chiếc xe đạp ông mượn là một chiếc xe cũ màu đen, ghi-đông xe đạp còn bị tróc sơn, Thư Lan reo hò một tiếng, yêu thích không rời chạm lên chiếc xe đạp màu xanh da trời kia: "Ba ba, chiếc này là cho con sao?"
Thư Chí Đồng có chút xấu hổ, bắt đầu giảng dạy đạo lý cho con gái: "Chiếc màu đen kia có hơi lớn nên ba nghĩ đưa nó cho Thư Dương để anh con chở con đi học. Dù sao thì hai anh em con cũng đi trễ hơn một chút."
Bình luận