🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 17: Mỹ lệ

Bệnh Yêu - Đằng La Vi Chi

Editor: Hedy

---0o0---

19.05.2019

Đã được cập nhật trên WP - ĐÃ GỠ PASS

_____________________

Mẹ nó, anh xong đời rồi.

***

—Truyện được edit & đăng tại hedyhomies.wordpress.com và WATTPAD (@HedyDuong), nếu bạn đọc ở một trang web khác không phải 2 nhà trên tức là đã đọc truyện ở trang copy lậu, vui lòng không ủng hộ những trang web này mà hãy ủng hộ cho chính chủ, xin cảm ơn—

Khi hai chữ "Giang Nhẫn" vang lên bên tai, toàn thân Mạnh Thính cứng đờ.

Thời gian dường như trở nên chậm đi, cô có thể cảm nhận được từng hơi thở như thiêu đốt xung quanh mình.

Cô sợ đến mức không để tâm đến giọt nước trên mặt, vội vàng mở mắt ra.

Hoàng hôn khi ấy, ánh chiều tà nghiêng bóng tụ hợp ở một nơi, chiếu rọi xuống thành những tia sáng nho nhỏ.

Dưới những tia sáng vàng ấm áp, anh bưng lấy mặt cô, ngắm nhìn cô đang từ từ mở mắt.

Giang Nhẫn rất khó hình dung được cảm xúc trong khoảnh khắc này đây.

Lần đầu tiên trong đời, suy nghĩ của anh trở nên chậm chạp ngốc nghếch, đầu ngón tay chạm phải gò má cô có hơi tê dại. Cảm xúc tê dại ấy như hóa thành một dòng nước nhỏ đánh sâu vào trái tim anh khiến toàn thân anh không còn sức lực. Tựa như muốn chìm đắm sâu trong cảm xúc tê dại này.

Cô gái tinh tế trên bức ảnh mà anh từng thấy giờ phút này đây trở nên sinh động vô cùng.

Bộ dáng cô gái ấy khi trưởng thành đã hóa thành Mạnh Thính ngay trong giây phút này đây.

Hai mắt màu trà của cô phản chiếu hình bóng hiện tại của anh, ngẩn ngơ, kinh ngạc, khó mà nhận ra được dáng vẻ cuồng si ẩn bên trong ấy.

Trước đây tất cả mọi người đều cười nhạo đôi mắt của cô, ngay bây giờ đây dường như nó đã trở thành một trò khôi hài.

Cô có một đôi mắt tuyệt đẹp, thuần khiết trong suốt, cười hay không cười cũng lấp lánh như vì sao trên trời. Giống như ở Tiểu Cảng Thành đêm hôm đó, anh đùa giỡn chơi trò đối mắt với cô trong mười giây, một khắc ấy nhìn xuyên qua màn che mờ ảo thoáng hiện vẻ đẹp mỹ lệ.

Tâm trí anh gần như trống rỗng, cho đến khi Mạnh Thính đột nhiên phiền muộn đẩy anh ra, trong đầu anh cũng không khá hơn là bao.

Mẹ nó, anh xong đời rồi.

Trái tim đập dữ dội và không thể chịu đựng được, đây đích thực là cái cảm giác như khi phát bệnh, nhưng anh cũng không có thô bạo xúc động, khi sượt qua đầu ngón tay cô bỗng trào dâng lên loại xúc cảm thoải mái khó nói thành lời.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...