🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 14: Hồi phục

Bệnh Yêu - Đằng La Vi Chi

Editor: Hedy

---0o0---

"Nếu vậy, vì sao không phải là ông đây?"

***

Tài xế mắng xong, liếc nhìn dáng vẻ cậu thiếu niên, trong lòng có hơi e sợ.

Nhìn thế nào cũng không giống người bình thường cho lắm.

Ông giẫm mạnh chân ga, chửi một tiếng thật xui xẻo, lái xe buýt rời khỏi.

Mạnh Thính không tiếp tục nhìn nữa, cô quay đầu lại, tim đập thình thịch. Lần đầu tiên cô nhận ra rằng tuy có rất nhiều thứ đã thay đổi, nhưng vận mệnh vẫn luôn xoay quanh một quỹ đạo ban đầu.

Thư Dương nhẹ giọng hỏi: "Chị biết anh ta?"

Mạnh Thính vẫn luôn im lặng không nói. Thư Dương nhìn cô, không hỏi thêm gì nữa.

Khi bọn họ đến bệnh viện, phải xếp hàng khoảng một tiếng.

Bác sĩ khám bệnh cho Mạnh Thính là người quen, là đồng hương với mẹ cô, còn là bạn học thời cấp hai.

"Dì Tôn."

Khẩu trang y tế của Tôn Xảo Du hạ xuống lộ ra nụ cười ôn hòa, bà tháo mắt kính của Mạnh Thính rồi để cô nằm xuống giường bệnh, sau đó bắt đầu kiểm tra đôi mắt của cô.

Mạnh Thính không thoải mái chớp chớp mắt, nước mắt theo đó chảy ra ngoài.

Màu mắt của cô có hơi nhạt, không phải màu đen thuần túy, cũng không phải màu mắt nâu bình thường mà giống như một màu trà nhàn nhạt. Tựa như được nước mưa gột rửa qua, sạch sẽ và trong suốt.

Thư Dương vốn dĩ đang đứng trước cửa phòng, bộ dạng xem như việc không liên quan đến mình, Tôn Xảo Du cũng không khách sáo với cậu.

"Nhóc con, lại đây mở đèn giúp nào."

Thư Dương đi tới, đón lấy ánh đèn trong tay bà.

Cậu cúi thấp đầu, trong nháy mắt chợt ngẩn người.

Đôi mắt thiếu nữ trong suốt, lúc ánh đèn rọi xuống trong mắt lấp lánh ánh nước. Làn da cô trắng nõn, đôi môi anh đào hồng phấn. Hàng mi dài phủ một tầng nước mỏng, tựa như cánh bướm uyển chuyển nhẹ nhàng, trong đôi mắt ấy thật trầm tĩnh và bình yên.

Lần đầu tiên sau ba năm, Thư Dương nhìn kỹ một Mạnh Thính đã trưởng thành như vậy.

Cậu và Thư Lan mười tuổi năm ấy ấn tượng đối với Mạnh Thính vô cùng khắc sâu.

Khi ấy cha mẹ cậu đã ly dị được một năm, Thư ba ba không biết cách chăm sóc mấy đứa con của mình, hai đứa nhỏ đều lôi thôi lếch thếch, Thư Dương còn bị cảm lạnh, mũi đỏ bừng. Quần áo trên người cậu đã năm ngày rồi chưa thay, trên cổ áo dính một vết bẩn.

Thư Lan cũng không khá hơn bao nhiêu, toàn thân trên dưới đều bẩn thỉu.

Ngày hôm đó Tăng Ngọc Khiết chính thức đưa Mạnh Thính đến nhà họ Thư, Thư ba ba vừa xấu hổ vừa cẩn thận chăm lo cho hai đứa bé, thay cho hai đứa bộ quần áo mới.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...